ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 50

"Cô Quý, sau này nếu cô có bạn mà cần bán nhà nữa thì nhớ cứ liên lạc với tôi."

Thấy nụ cười tươi rói trên gương mặt anh ta, Quý Dĩ Ninh cũng không nhịn được mà bật cười.

"Được."

Sau khi về nhà, chuyện đầu tiên Quý Dĩ Ninh làm là lấy năm trăm nghìn tệ, đi tìm tám tử tư, theo dõi Tần Tri Ý. Lần trước cô đã gặp bọn họ ngoại tình, cảnh tượng đó gây ra đả kích quá lớn cho Quý Dĩ Ninh, cô quên cả chuyện ghi hình lại.

Nhưng theo tính cách của Tần Tri Ý thì chắc chắn là cô ta dây dưa với Thẩm Yến Chi không dứt, chỉ cần tro tàn lại cháy thì cô sẽ có thể có được chứng cứ ép Thẩm Yến Chi ly hôn.

Hai người đã yêu nhau tám năm rồi mà không ly hôn, ngoài cách này ra, cô không còn cách nào khác.

Sau khi kể rõ yêu cầu của mình với thám tử tư, hai người cũng nói chuyện xong. Quý Dĩ Ninh mở app ngân hàng ra nhìn số dư hơn bảy triệu, cô suy tư, cô phải nghĩ cách khiến số tiền này trở thành tài sản cá nhân của mình.

Khi cô suy tư thì chợt điện thoại di động reo lên.

Thấy người gọi cho mình là Tương Như, Quý Dĩ Ninh khá kinh ngạc.

"Sao thế chị Như?"

"Dĩ Ninh, ngày mai chủ tịch Thanh Hồng, chủ tịch Thẩm đã đến phòng thí nghiệm xem tiến độ thí nghiệm như thế nào, cô đi làm sớm chút đi, chuẩn bị trước."

Chủ tịch của Thanh Hồng... chẳng phải Thẩm Tứ sao?

Nghĩ đến mấy lần mình gặp Thẩm Tứ trước đó, đều rơi vào tình huống chật vật, Quý Dĩ Ninh vô thức mấp máy môi, chắc không phải cô và Thẩm Tứ trời sinh đã không hợp nhau rồi chứ?

Tương Như không nghe được câu trả lời của Quý Dĩ Ninh, cứ tưởng cô căng thẳng nên bổ sung thêm một câu.

"Cô đừng lo lắng quá, ngày mai cô cứ làm theo quy trình bình thường là được."

Quý Dĩ Ninh hoàn hồn, cô khẽ nói,"Ừ, tôi biết rồi."

Cô cúp máy, mở máy tính ra để xem thí nghiệm ngày mai, sau khi xác nhận từng bước kĩ càng, cô mới rửa mặt đi ngủ. Không biết có phải là do tác dụng tâm lý hay không, cô nằm mơ thấy mấy giấc mộng liên tục nhưng đều là ác mộng, chúng đều có liên quan tới Thẩm Tứ. Thế là cả đêm này, cô không ngủ ngon giấc được.

Chỉ là sau khi dậy, Quý Dĩ Ninh đã quên giấc mơ kia gần sạch, chỉ nhớ là mình bước hụt trong mơ.

Quý Dĩ Ninh tới công ty, mới hơn bảy giờ sáng, hầu như các đồng nghiệp trong bộ phận R and D đều chưa tới.

Sau khi Quý Dĩ Ninh chuẩn bị dụng cụ và thuốc thử cần thiết cho thí nghiệm hôm nay, cô bắt đầu bắt tay vào thí nghiệm. Nếu hôm nay cô có thể làm nhanh thì có lẽ có thể chuyển một số công việc sắp xếp thí nghiệm của ngày mai sang hôm nay.

Gần đến giờ làm việc, cuối cùng cũng có đồng nghiệp mặc áo blouse bước vào phòng thí nghiệm. Hướng Ngữ vừa ngáp vừa đi vào, thấy Quý Dĩ Ninh đang nghiền dược liệu trong cối, bên cạnh có mấy phần bột thuốc đã xay, cô ta bất giác mở to mắt.

"Dĩ Ninh, hôm nay cô tới sớm vậy hả?"

Quý Dĩ Ninh gật đầu,"Ừ, hôm nay nhà đầu tư sẽ tới kiểm tra tiến độ thí nghiệm, tôi sẽ tới sớm chuẩn bị."

"Ồ ồ ồ!"

Các lãnh đạo hoặc nhà đầu tư thường đến thăm phòng thí nghiệm nên Hướng Ngữ không thấy kinh ngạc, cũng đã quen rồi, sau khi ngáp thêm một cái, cô ta đi vào chỗ bảng điều khiển thí nghiệm của mình.

Chỉ là người nói vô tình, người nghe có ý.

Trịnh Ưu Ưu vừa bước vào phòng thí nghiệm, chợt nghe thấy những gì Quý Dĩ Ninh nói, cô ta nheo mắt quay người nhanh nhẹn tìm đi Liễu Di Ninh. Sau khi nghe được những gì Trịnh Ưu Ưu nói, trong mắt Liễu Di Ninh đầy lạnh lùng.

Xem ra lần nào cô ta đã có thể trả mối thù trước đó.

Cô ta ghé vào tai Trịnh Ưu Ưu, khẽ nói chuyện gì đó. Trịnh Ưu Ưu hơi sợ, do dự ngập ngừng,"Di Ninh, làm vậy có quá đáng lắm không? Mà còn rất nguy hiểm..."

Liễu Di Ninh cười lạnh,"Chẳng lẽ ngày đó cô đã quên mặt tôi sưng như thế nào trong ghế lô à? Chỉ cho cô ta một bài học thôi, nếu cô không làm theo những gì tôi nói thì có thể tôi sẽ không giúp được cô trong chuyện công việc của bố cô đâu nhé."