Chương 54
Thấy trên lưng Thẩm Tứ có mấy vết đen bị axit sunfuric đậm đặc đốt cháy, Quý Dĩ Ninh vô thức cắn môi, áy náy nói:
"Chủ tịch Thẩm, xin lỗi chú, hôm nay tôi đã làm phiền chú rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm tất cả phí thuốc men của chú."
Thẩm Tứ quay đầu lại, hờ hững nói:
"Không cần đâu, không tốn bao nhiêu cả."
So ra thì anh để ý tới vết thương trên người cô hơn, vì trong ký ức của anh, những cô gái đều rất thích xinh đẹp, nếu có sẹo trên bàn tay trắng nõn không tỳ vết kia, chắc là cô khó chịu lắm.
"Vấn đề không phải là tốn bao nhiêu tiền mà chuyện hôm nay là lỗi của tôi, tôi chịu trách nhiệm trả tiền thuốc men là việc đương nhiên... chú không truy cứu trách nhiệm đã khiến tôi cảm kích lắm rồi."
"Ai nói với cô là tôi không truy cứu?"
Quý Dĩ Ninh nhìn Thẩm Tứ, cô hoang mang:
"Chú định truy cứu ra sao?"
Nếu Thẩm Tứ đòi tiền thì có thể cô sẽ trả được vì vừa mới bán căn hộ ở Thiên Tỉ kia, mong là anh không đòi nhiều.
"Chúng ta tới bệnh viện băng bó vết thương trước đã."
Nói xong, Thẩm Tứ đi ra ngoài trước.
"Chuẩn bị xe, tới bệnh viện."
Suy cho cùng thì Thẩm Tứ cũng phải tới bệnh viện xử lý vết thương này nên Quý Dĩ Ninh không rối rắm nữa, đúng là bây giờ không tiện bắt taxi. Nhờ phước của Thẩm Tứ nên Quý Dĩ Ninh vừa xuống xe đã thấy vài bác sĩ chờ ở đó, dẫn bọn họ đi băng bó.
"Được, cho tôi hỏi có để lại sẹo không?"
Quý Dĩ Ninh cụp mắt, chẳng phải bọn họ đang nói chuyện anh bị thương hả? Có liên quan gì tới mắt cô?
"Vết thương không sâu lắm đâu, nếu giữ gìn vệ sinh cẩn thận thì chắc là có thể hồi phục như lúc ban đầu."
Trong mắt người khác, cô không khác gì một chú thỏ kinh sợ khiến người ta thấy thương xót. Thẩm Tứ vô thức nhíu mày:
"Cô vẫn luôn nhìn người đàn ông khác bằng ánh mắt này sao?"
Cô chẳng kịp nghĩ ra được lý do thì Thẩm Tứ đã nói tiếp:
"Chẳng phải hôm nay cô nói có người đổi thuốc thử của mình sao? Nếu có kẻ cố ý nhắm vào cô, sau khi Tương Như điều tra ra được sự thật rồi, tôi sẽ truy cứu trách nhiệm của kẻ phá rối."
Khi Thẩm Tứ nói dứt câu thì thang máy cũng đã đến lầu một.
Cùng lúc ấy, khi Tần Tri Ý đi ra khỏi bệnh viện, đã thấy được cảnh Quý Dĩ Ninh và Thẩm Tứ cùng bước xuống xe, cô ta lập tức lấy điện thoại chụp ảnh. Cô ta đã bị Thẩm Yến Chi cho vào danh sách đen nên đành gửi ảnh cho thư ký Dương Vũ – một thư ký đắc lực của Thẩm Yến Chi.
[Dương Vũ, nếu tôi không nhìn nhầm thì đây là vợ của tổng giám đốc Thẩm đúng không? Sao cô ta lại đi cùng chú út Thẩm vậy?]
Dương Vũ không hồi âm cho cô ta nhưng lại nói chuyện này cho Thẩm Yến Chi nghe, vì trước đó anh ta đã điều tra được chuyện Quý Dĩ Ninh và Thẩm Tứ từng ở cùng khách sạn trong cùng một ngày. Thẩm Yến Chi ném điện thoại ngay tại chỗ.
Không ngoài dự đoán, Thẩm Yến Chi vừa thấy tấm ảnh trong điện thoại thì sắc mặt anh ta tối sầm ngay tức khắc, gọi điện thoại cho Quý Dĩ Ninh ngay. Cho đến khi tiếng chuông reo sắp hết, Quý Dĩ Ninh mới bắt máy.
Ở đầu bên kia im ắng vài giây, Quý Dĩ Ninh mới nói:
"Tôi đi làm, nếu không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây."
"Không có gì."
"Có chuyện gì thế?"
Thấy Quý Dĩ Ninh đặt điện thoại xuống, y tá bèn nói: "Cô Quý, lát nữa xử lý
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền