ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 61

Trong văn phòng của Tương Như. Sau khi đặt điện thoại xuống, Tương Như nhìn Tôn Hành ngồi ở phía đối diện, trông cô ta có vẻ mệt mỏi,

"Thư ký Tôn, ý của cô Quý là báo cảnh sát."

Nếu không phải Tôn Hành tới đây quan sát thì Tương Như đã khuyên Quý Dĩ Ninh thêm một lúc nữa rồi, vì chuyện này liên quan đến tương lai của Trịnh Ưu Ưu. Nhưng nghĩ lại thì nếu không điều tra ra được Trịnh Ưu Ưu là thủ phạm, có lẽ Quý Dĩ Ninh sẽ chịu hết oan khuất này, mà suýt nữa thì nhan sắc của cô cũng bị ảnh hưởng.

Sau khi Tôn Hành đi rồi, Tương Như cầm dấu vân tay trên bàn, đối chiếu với báo cáo, không nhịn được mà thở dài. Thật ra bọn họ không hề tìm dấu vân tay nào trên bình, sở dĩ bọn họ tung tin giả này là do muốn xem xem ai có tật giật mình...

Vân tay mà bọn họ thu thập được chiều nay đã so sánh với dấu vân tay khi mọi người chấm công vào buổi sáng rồi, dấu vân tay của những người còn lại đều khớp, chỉ có Trịnh Ưu Ưu là khác, kết quả cho thấy là không cùng dấu vân tay của một người. Nếu cô ta không giả vờ, chuyện này không tìm được chứng cứ xác định hung thủ là cô ta, đây rõ là Trịnh Ưu Ưu thông minh bị thông minh hại.

Sau khi trải qua quá trình lấy dấu vân tay an toàn trong chiều nay, Trịnh Ưu Ưu hẹn Liễu Di Ninh cùng ăn cơm tối, lúc này, bọn họ đang ngồi trong một nhà hàng cao cấp.

"Di Ninh, chú Liễu giỏi quá, còn tìm được găng tay mô phỏng sinh học! Chiều nay khi tôi đeo găng vào, ngoài việc thấy có phần là lạ ra thì sau đó tôi có cảm giác nó như da của mình vậy."

Liễu Di Ninh đắc ý ra mặt,

"Tất nhiên rồi, đó chỉ là chuyện nhỏ như món tráng miệng thôi."

"Cô đừng lo, đêm nay tôi sẽ về nói với bố mình, đảm bảo ngày mai sẽ giải quyết tốt."

Khi hai người đang nói chuyện, bỗng dưng có hai cảnh sát xông vào nhà hàng rồi đi thẳng về phía hai người bọn họ. Ban đầu khi thấy cảnh sát tới, lòng hai người còn nghi ngờ có phải là tội phạm truy nã gì đó lẻn vào nhà hàng hay không. Mãi cho đến khi thấy cảnh sát đi thẳng về phía bọn họ rồi đứng lại, bọn họ mới giật mình.

Ở đầu bên kia im lặng một chốc, Tương Như mới nói tiếp.

"Được, có thể ngày mai cảnh sát sẽ gọi cô tới cảnh cục ghi chép, cô nhớ nghe máy."

"Được, làm phiền chị Như giải quyết chuyện này rồi."

Tương Như thở dài, thốt ra lời thấm thía,

"Dĩ Ninh, khi cô còn trẻ, cô quyết định dứt khoát, không nghĩ trước nghĩ sau như tôi nhưng nhiều lúc để lại một đường sống cho người khác cũng là để lại đường sống cho mình."

"Chị Như, tôi hiểu nhưng tôi không thể mềm lòng với tất cả mọi người được, nếu hôm nay không có chủ tịch Thẩm ở đó, có thể mặt tôi đã tan nát rồi."

Hơn nữa, chuyện này còn liên quan tới việc làm của cô, nếu vì chuyện này mà cô bị Thành Viên đuổi việc thì sau này còn có công ty chế thuốc nào dám thuê cô làm nữa? Không phải cô không chịu tha cho Trịnh Ưu Ưu mà là người ta không tha cho cô. Chuyện này cũng đánh đổi tương lai của Quý Dĩ Ninh mà thôi.

Tương Như biết không thể khuyên được Quý Dĩ Ninh nên không nói gì nữa, chỉ cúp máy.

Quý Dĩ Ninh đặt được xuống, nhớ đến cảnh sáng nay Thẩm Tứ dùng áo khoác che axit cho mình, cô nhíu mày. Chuyện này đã khiến Thẩm Tứ hao hụt hai chiếc áo vest rồi, có phải là cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip