Chương 74
Quý Dĩ Ninh đã ngủ rồi, chỉ là cô vẫn ngủ không ngon, vẫn nhíu mày.
"Bác sĩ nói sao vậy? Vết thương có nghiêm trọng không?"
Thẩm Yến Chi hỏi thẳng thừng, không khách sáo gì.
"Chỉ là chấn động não nhẹ, ngoài ra còn vài chỗ trầy xước, nghỉ ngơi vài ngày là được."
Bỗng nhiên điện thoại trên bàn của Quý Dĩ Ninh vang lên, Thẩm Yến Chi nhạy bén thấy được người gọi đến là chú út, con ngươi của anh ta co rút, chỉ là anh ta chưa kịp nói gì thì Thời Vi đã bắt máy. Thẩm Yến Chi nghe Thẩm Tứ nói muốn tới thăm Quý Dĩ Ninh, hai mắt lại trở nên lạnh lùng, áp suất thấp tràn lan quanh người. Thời Vi cũng thấy được anh ta nhăn nhó khó chịu, nhưng cô ấy không để ý tới anh ta, chỉ coi là tên này táo bón.
Chẳng bao lâu sau thì Thẩm Tứ cũng tới, anh đi phía trước, Tôn Hành ôm bó hoa tươi và giỏ trái cây đi theo sau lưng anh. Thời Vi mỉm cười đứng dậy,
"Chú Thẩm, sao chú đích thân đến đây?"
Vừa rồi Thời Vi cứ tưởng là Thẩm Tứ khách sáo trong điện thoại, cùng lắm thì chỉ sai thư ký tới đây thôi. Ấn tượng của cô về Thẩm Tứ tốt hơn Thẩm Yến Chi, ít nhất là Thẩm Tứ sẽ không làm ầm ĩ.
"Trùng hợp là tôi cũng đang ở gần đây."
Thẩm Tứ nhìn Quý Dĩ Ninh nằm trên giường với sắc mặt tái mét, anh vô thức nhíu mày. Thẩm Tứ gật đầu, định lên tiếng thì chợt nghe thấy một tiếng nói lạnh lùng vang lên.
"Chú út, cảm ơn chú tới thăm Dĩ Ninh, nhưng bình thường chú bận mà, sau này chú không cần phải đến đây đâu."
Thẩm Yến Chi nói thẳng thừng, không khách sáo gì, cũng nhìn Thẩm Tứ với ánh mắt đầy thù địch, chỉ suýt viết mấy chữ "tránh xa Quý Dĩ Ninh" ra trên mặt.
Thẩm Tứ lạnh lùng nhìn Thẩm Yến Chi, không hề hòa nhã chút nào. Thẩm Tứ không trả lời Thẩm Yến Chi, chỉ quay đầu nói với Thời Vi,
"Cô Thời, tôi còn có cuộc họp trong lát nữa, tôi đi trước đây."
Thời Vi gật đầu,
"Vâng thưa chú Thẩm, tôi đưa chú ra ngoài."
"Không cần đâu."
Thấy Thẩm Tứ bỏ đi, Thẩm Yến Chi bèn đuổi theo. Thẩm Yến Chi cản đường Thẩm Tứ ở trước thang máy, nhìn chằm chằm vào Thẩm Tứ rồi cảnh cáo ra mặt,
"Chú út, mong chú biết được Dĩ Ninh là vợ tôi, là cháu dâu của chú chứ không phải những cô gái bên ngoài, mong là chú đừng có ý đồ không nên có."
Thẩm Tứ vừa nói xong, cửa thang máy mở ra, Thẩm Tứ không nhìn Thẩm Yến Chi nữa mà là bước vào thang máy. Cho đến khi cửa thang máy khép lại, Thẩm Yến Chi vẫn còn xanh mặt.
Lúc anh ta quay về phòng bệnh thì thấy bó hoa được đặt trên bàn. Anh ta thấy chướng mắt trước bó hoa, chỉ thấy thật chói mắt. Bỗng dưng anh ta đứng dậy, cầm bó hoa, nhét ra ngoài.
Thấy Thẩm Yến Chi ném hoa vào thùng rác ở cuối hành lang, Thời Vi bước nhanh tới gần.
"Thẩm Yến Chi, anh có bị điên không? Đây là hoa do người khác tặng Dĩ Ninh, anh có tư cách gì mà ném đi?"
Thấy hành vi này, Thời Vi nhíu mày định nói chuyện, nhưng nghĩ đến việc khó khăn lắm Quý Dĩ Ninh mới ngủ được nên cô ấy đành đi ra ngoài cùng Thẩm Yến Chi.
"Tất nhiên là tôi cũng quan tâm tới vết thương của Dĩ Ninh, nhưng chuyện này không có nghĩa là phớt lờ những chuyện khác."
Thẩm Tứ bình tĩnh nhìn anh ta, không hề phẫn nộ khi bị khiêu khích. Thẩm Yến Chi cắn răng, ôm lòng tức tối, thái độ của Thẩm Tứ cho anh ta cái cảm giác đấm vào bông.
"Nếu tôi là cậu thì bây giờ nên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền