ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 79

Khi đến cửa phòng bệnh, Thẩm Yến Chi định bỏ đi, Tần Tri Ý hoảng hốt vội nắm tay anh ta lại.

"Tổng giám đốc Thẩm..."

Ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Yến Chi chĩa thẳng vào bàn tay túm lấy tay áo mình,"Buông ra."

Cô ta hoảng sợ trước ánh mắt này nên vô thức thả tay.

"Tổng giám đốc Thẩm, hôm nay em nghe nói cô Quý nằm viện ở đây nên muốn tới thăm cô ấy thôi."

Thẩm Yến Chi nhếch môi cười trào phúng,

"Cô muốn tới thăm cô ấy hay là tới khiêu khích? Lòng cô tự biết rõ. Chắc không phải cô cho là cô ấy vô sinh thì cô có thể khiến tôi cưới cô vì đứa con này đó chứ?"

Suy cho cùng thì trước khi Thẩm Yến Chi biết Quý Dĩ Ninh vô sinh, dù Tần Tri Ý mang thai cũng không dám chạy tới trước mặt Quý Dĩ Ninh khiêu khích. Vừa rồi anh ta không vạch trần trò mèo vụng về của Tần Tri Ý trước mặt Quý Dĩ Ninh cũng chỉ vì nghĩ đến việc cô ta mang thai con mình mà thôi.

Nhưng điều này không đồng nghĩa với việc anh ta là tên ngốc.

"Ông tới đây làm gì?"

Lúc Liễu Di Ninh ngã xuống muốn kéo Quý Dĩ Ninh làm đệm lưng, không ngờ mình lại trở thành đệm lưng cho Quý Dĩ Ninh, thế nên cô ta càng nghĩ chỉ càng tức tối.

Có người mở cửa phòng bệnh ra, là Trịnh Quốc An cầm giỏ hoa quả tới phòng bệnh với vẻ mặt lấy lòng.

"Cô Liễu, tôi nghe nói cô nằm viện nên tới thăm cô."

"Cốc cốc cốc."

Trịnh Quốc An đặt giỏ hoa quả xuống, ngồi bên giường rồi thở dài,

"Cô Liễu, tiền lần trước cô đưa cho tôi đã hết rồi... tiền thuốc men của vợ tôi sắp cạn..."

Trịnh Quốc An chột dạ xấu hổ nói,

"Tôi nghĩ là mình không thể cứ làm phiền cô được nên... lấy một phần tới sòng bài thử vận may, xem có kiếm được thêm hay không, sau này không cần phải tìm cô nữa rồi... ai ngờ tôi xúi quẩy..."

Cô ta vô thức sờ bụng mình, bây giờ cô ta không thắng được Quý Dĩ Ninh cũng chẳng sao, nhưng chỉ cần sinh được đứa bé này thì coi như trong tay cô ta đã có lá át chủ bài. Rồi sẽ có ngày, Thẩm Yến Chi phải coi trọng mình và đứa bé hơn Quý Dĩ Ninh mà thôi.

Bây giờ Thẩm Yến Chi cũng đã phớt lờ Quý Dĩ Ninh ở bệnh viện vì mình mang thai, thấy khó chịu trong người đó thôi? Nghĩ thế, ánh mắt của Tần Tri Ý càng trở nên kiên quyết.

Nghe xong, Liễu Di Ninh nhướng mày lạnh lùng nói,

"Tôi đã cho ông một trăm nghìn tệ, chỉ mới qua vài ngày mà ông lại nói với tôi là không còn tiền sao? Ông coi tôi là cái gì? Máy rút tiền à?"

Có tiếng gõ cửa vang lên, Liễu Di Ninh tức giận nói,"Ai đó?"

"Tổng giám đốc Thẩm, em không có ý đó..."

Thẩm Yến Chi biết rõ cô ta hãm hại Quý Dĩ Ninh nhưng không vạch trần, cô ta cứ tưởng người này cũng có tình cảm với mình, hóa ra chỉ là do cô ta nghĩ nhiều mà thôi. Thẩm Yến Chi nắm lấy cằm Tần Tri Ý, khinh thường ra mặt.

Hai người bọn họ đều ngã xuống từ cầu thang, tại sao cô ta lại bị thương nặng hơn, gãy xương, bầm tím, não chấn động mạnh còn Quý Dĩ Ninh chỉ bị não chấn động nhẹ và trầy xước?

Thẩm Yến Chi khó nén được ánh nhìn mất kiên nhẫn,

"Tốt nhất là không có."

Tần Tri Ý cắn môi, thất vọng nói,

"Vừa rồi anh... lợi dụng em để thử cô Quý sao?"

Vốn dĩ Liễu Di Ninh đang rất cáu kỉnh, thấy Trịnh Quốc An thì càng tức giận.

Ngón tay Tần Tri Ý run lên, cô ta cắn môi chực khóc, nhìn Thẩm Yến Chi với ánh mắt rưng rưng:

Người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip