Chương 89
Mấy năm nay cô đã ăn uống điều độ hơn, chứng bệnh không tài phát nên cô quên chuyện này.
Quý Dĩ Ninh bậy đèn đầu giường, cầm điện thoại mua thuốc trên app rồi gọi điện thoại cho tiếp nhân, nhờ bọn họ đem chút nước ấm lên.
Mỗi giây mỗi phút chờ đợi là sự giày vò, khi có tiếng gõ cửa, Quý Dĩ Ninh đã đau đến nỗi cuộn tròn trên giường, không có sức đứng dậy.
Tôn Hành làm xong báo cáo cho Thẩm Tứ, đã thấy nhân viên đứng trước của phòng Quý Dĩ Ninh với cốc nước ấm, anh ta bước tới hỏi chuyện gì xảy ra. Sau khi nghe Quý Dĩ Ninh nhờ bọn họ đem một ly nước ấm lên nhưng bây giờ gõ cửa thì cô không nhúc nhích, Tôn Hành nhíu mày.
"Các cô có thẻ phòng dự phòng không?"
"Có, để tôi xuống lấy."
Khi nhân viên đi xuống lầu, Tôn Hành gọi điện thoại cho Quý Dĩ Ninh vài cuộc nhưng cô vẫn không bắt máy, lòng anh ta thấy lo lắng.
Sau khi Tôn Hành kể chuyện này cho Thẩm Tứ, sắc mặt của Thẩm Tứ lạnh đi.
"Tôi đi mua cháo cho cô Quý."
"Được."
Thẩm Tứ cúi đầu nhìn bàn tay Quý Dĩ Ninh còn đang siết chặt lấy tay mình, sắc mặt đen kịt, vừa rồi khi bác sĩ truyền dịch cho cô, anh muốn rút tay mình ra nhưng không thành công, bấy giờ mới đổi tay còn lại để truyền dịch.
"Cậu cảm thấy như vậy tôi nghỉ ngơi được sao?"
Dặn dò thêm vài câu, bác sĩ bèn đi theo nhân viên.
Sau khi Tôn Hành đi rồi, bầu không khí trong phòng yên ắng lại, chỉ còn những lời mê sảng của Quý Dĩ Ninh thỉnh thoảng vang lên. Thẩm Tứ cúi đầu nhìn gương mặt cô lấm tấm mồ hôi, những đường nét trên gương mặt nhỏ như bàn tay nhăn nhúm lại, nhìn rất là đáng thương. Nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện cô là vợ của Thẩm Yến Chi, là cháu dâu của mình thì ánh mắt của Thẩm Tứ lập tức trở nên lạnh lùng.
Khi trời gần sáng, Quý Dĩ Ninh mới tỉnh dậy. Cô chầm chậm mở mắt ra, chợt thấy được gương mặt tuấn tú của Thẩm Tứ ở gần sát. Quý Dĩ Ninh sửng sốt, mãi vài giây sau mới hoàn hồn nhận ra đây là thật, cô vô thức kêu lên, lùi về sau.
"Đau!"
Bác sĩ và thuốc bao tử do Quý Dĩ Ninh đặt cùng tới một lúc, bác sĩ định để cô uống thuốc rồi xem xem tình hình thế nào. Nhưng cô lại cắn răng, bọn họ không có cách nào để cô uống thuốc.
Quý Dĩ Ninh đau đến độ gần như mất ý thức, trong lúc hoảng hốt, cô không biết mình nắm được cái gì nhưng mà rất ấm áp, cô không nhịn được nắm chặt lấy thứ đó, như thể làm thế là có thể giảm bớt cơn đau lan ra từ dạ dày.
"Chủ tịch Thẩm, hay là ngài nghỉ ngơi đi, để tôi trông chừng cô Quý là được."
"Tôi cũng không biết, cô Quý không chịu nghe máy."
Anh vừa tới gần giường thì Quý Dĩ Ninh đã túm lấy tay anh.
Sau khi truyền dịch cho Quý Dĩ Ninh, bác sĩ nhìn Thẩm Tứ rồi nói,
"Lát nữa cô ấy tỉnh lại thì cậu lấy thức ăn nhẹ như cháo cho cô ấy ăn."
Chẳng bao lâu sau, nhân viên đã cầm thẻ phòng tới, khi vừa mở cửa thì bọn họ đã thấy Quý Dĩ Ninh nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, mồ hôi đầy mặt, chắc là đã ngất đi rồi.
Thẩm Tứ nhanh nhẹn bước vào, lạnh lùng nói với Tôn Hành,
"Gọi bác sĩ tới đây."
Tôn Hành nhìn theo tầm mắt của Thẩm Tứ, thấy bọn họ nắm tay nhau, anh ta vội vã nói lảng sang chuyện khác.
"Chuyện gì thế?"
Nhìn ánh mắt lạnh nhạt kia, Quý Dĩ Ninh không màng tới cơn đau, vội nói,"Chủ tịch Thẩm, sao chú ở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền