ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 97

Khi đi mua ở khu đồ sống, Quý Dĩ Ninh đang chọn cá thì chợt nghe được giọng nói õng ẹo vang lên ở cách đó không xa.

"Tổng giám đốc Thẩm, em đang mua đồ ăn, tối nay anh muốn ăn gì?"

Quý Dĩ Ninh bâng quơ ngẩng đầu, sau khi thấy rõ gương mặt của người kia thì sắc mặt cô trở nên tối tăm.

Thế mà là Tần Tri Ý.

Thấy cô ta mỉm cười, vẻ mặt ngại ngùng e lệ, Quý Dĩ Ninh không giấu nổi ánh nhìn chê ghét. Có vẻ tổng giám đốc Thẩm kia chính là Thẩm Yến Chi. Nghĩ đến việc hai người bọn họ còn làm chuyện kinh tởm kia tới nỗi nhập viện, Quý Dĩ Ninh đã thấy buồn nôn.

Cô nhanh tay chọn cá, quay người đẩy xe mua sắm đi mất. Tần Tri Ý không phát hiện ra Quý Dĩ Ninh, cô ta vẫn còn đang gọi điện thoại với Thẩm Yến Chi, nhưng thái độ của người ở đầu dây bên kia rất lạnh lùng.

"Đêm nay tôi không tới, cô tự ăn đi."

Anh ta nói xong, chẳng thèm cho Tần Tri Ý cơ hội nói chuyện thì đã cúp máy.

"Dĩ Ninh, chắc không phải em còn giận chuyện trước đó anh không cho em đi công tác đó chứ?"

"Thế thì để bọn họ mãi mãi ở lại đó, đừng ra ngoài nữa."

Quý Dĩ Ninh xách đồ ăn về nhà, vừa bước ra khỏi thang máy cô đã thấy Thẩm Yến Chi đứng ở cạnh cửa, sắc mặt cô lạnh lùng thấy rõ.

"Dĩ Ninh, em vừa đi mua đồ ăn sao?"

Thấy được sự chết chóc trong mắt Thẩm Yến Chi, lòng Dương Vũ chỉ thấy sợ, anh ta vội cúi đầu nói,"Vâng."

"Không."

Anh ta muốn xách hộ túi đồ ăn từ tay Quý Dĩ Ninh nhưng cô lại tránh né. Cô lùi về sau một bước, nhìn anh ta với ánh mắt chế giễu

Thẩm Yến Chi giật mình, anh ta hơi chột dạ.

Dương Vũ quay người đi, nhưng vừa đi tới cửa thì lại nghe tiếng nói buốt giá của Thẩm Yến Chi vang lên.

Thẩm Yến Chi chợt thở dài bất đắc dĩ, chầm chậm nói,

"Em như thế này chẳng phải là đang giận sao? Trước đó em giận dỗi cũng không để ý tới anh mà."

Sau khi Dương Vũ đi rồi, Thẩm Yến Chi lấy điện thoại gọi cho Quý Dĩ Ninh nhưng chuông cứ reo mãi. Anh ta đặt điện thoại xuống, suy tư một lát thì đứng dậy đi ra ngoài.

Trong lúc anh ta khó chịu, Dương Vũ gõ cửa đi vào.

Sắc mặt của Thẩm Yến Chi chợt trở nên đỏ lừ, anh ta tức giận nói,

"Tại sao chuyện hôm trước mà hôm nay cậu mới nói?!"

Dương Vũ quay đầu lại,

"Tổng giám đốc Thẩm, bọn họ đã bị chú út của ngài dạy cho một bài học, bây giờ cũng đã bị bắt rồi."

"Tổng giám đốc Thẩm, người của phía Thành Đô gọi điện thoại tới nói là không phát hiện chuyện gì bất thường, chỉ là tối hôm trước mợ chủ bị người của Thiên Thụy gài bẫy suýt thì bị hại... sau đó, chú út của ngài đã cứu cô ấy."

"Cái gì?!"

Quý Dĩ Ninh không để ý tới Thẩm Yến Chi, cô lướt qua người anh ta, coi người này là người vô hình. Quý Dĩ Ninh định mở cửa thì Thẩm Yến Chi lại cản.

Thẩm Yến Chi đặt điện thoại xuống, anh ta thấy tin nhắn mình gửi cho Quý Dĩ Ninh đã mấy ngày mà cô không đáp lại, trong mắt anh ta hiện vẻ cáu kỉnh.

Quý Dĩ Ninh siết chặt quai túi đồ, khi hoàn hồn cô mới chợt nhớ ra suýt thì mình làm lộ chuyện mình thuê người theo dõi anh ta.

"Lúc đó bọn họ thấy chú út của ngài bế mợ chủ ra... không dám báo cáo ngay, vừa rồi điều tra xong mới gọi điện thoại cho tôi."

"Phải rồi, cậu không được tha cho bất kỳ ai gài bẫy cô ấy."

Chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip