Chương 1104: Mở quán trà
Sáng sớm ngày hôm sau, Điền Mật Mật tiếp tục canh giữ ở sàn giao dịch, phát hiện A Giang hình như ngủ không được tốt, cả người cũng không hưng phấn giống như hôm qua, liền tò mò hỏi:
"A Giang, anh sao thế? Chẳng lẽ anh lấy tiền của nhà, bị cha anh phát hiện, bị mắng?"
A Giang dụi dụi đôi mắt đầy quầng thâm, nói:
"Điền tiểu thư hôm qua rời đi sớm nên không biết, giám đốc Ngô xảy ra chuyện rồi, nhảy từ trên lầu xuống, ngay trước mặt tôi, dọa tôi sợ chết khiếp. May là tối qua A Bắc an ủi tôi, hai chúng tôi uống không ít bia, nếu không tôi căn bản ngủ không nổi. Chính vậy nên tôi ngủ không được tốt, nửa đêm tỉnh lại mấy lần, quá đáng sợ."
Điền Mật Mật có chút kinh ngạc, cho dù giám đốc Ngô mất tiền cũng không đến mức phải nhảy lầu, cô vội vàng hỏi duyên cớ.
A Giang giải thích với Điền Mật Mật về việc giám đốc Ngô đã làm, nói xong thập phần cảm xúc:
"Bây giờ tôi đã nghĩ rõ ràng rồi, sau lần này nhất định sẽ không động tới cổ phiếu nữa. Loại tiền này cũng không phải người thường có thể kiếm được, tôi vẫn nên thành thành thật thật mở một công ty nhỏ giống cha tôi thôi."
Điền Mật Mật biết A Giang bị kích thích, nhưng Điền Mật Mật không cho rằng đây là chuyện xấu, nếu không A Giang liều lĩnh dám đem toàn bộ tiền trong nhà đầu tư vào chứng khoán, nói không chừng sau này cũng sẽ như vậy!
Sau khi nói về mình, A Giang chỉ chỉ A Bắc, nói:
"A Bắc cũng không muốn làm nữa, cậu ấy dự định dùng số tiền kiếm được lần này để mở quán trà, đến lúc đó nếu Điền tiểu thư chưa về đại lục thì đến cổ vũ nhé."
Điền Mật Mật cười nói:
"Không ngờ A Bắc lại còn có tay nghề này, nhưng lần này chắc là không được rồi, lần sau đến Hồng Kông, tôi nhất định sẽ đến ủng hộ A Bắc."
Trước đó, vào buổi tối hôm ấy, A Bắc và A Giang đã cùng nhau trải qua một đêm đầy tâm sự.
A Bắc một hơi uống hết cốc bia, chỉ vào mấy sinh viên trên đường nói: “Tôi thật sự hâm mộ những sinh viên này, một chút phiền não cũng không có.”
Lúc này A Giang cũng phục hồi tinh thần lại, anh ta cũng uống một cốc, nhìn những sinh viên trên đường gật đầu nói: “Tôi cũng rất hâm mộ bọn họ, nhưng chúng ta không thể quay lại được, cũng giống như giám đốc Ngô, cũng không thể quay lại.”
A Bắc biết tâm trạng của A Giang đã tốt hơn, A Bắc nhìn chằm chằm vào A Giang nói: “A Giang sau khi chứng kiến cảnh tượng của giám đốc Ngô, cậu còn muốn đem tiền đầu tư vào thị trường chứng khoán không?”
A Giang lắc đầu như giã tỏi: “Không đầu tư nữa, không đầu tư nữa, chỉ có một lần này thôi, về sau tôi và cha tôi tiếp tục quản lý tốt cái công ty nhỏ kia là được.”
“Cái gì cũng không quan trọng bằng sống tốt, hơn nữa, lần này kiếm được tiền cũng đã đủ vững chắc rồi.”
A Giang nói xong, A Bắc liền biết A Giang thật sự đã hiểu rồi.
A Giang lo lắng nhìn A Bắc nói:
"A Bắc, sao cậu không đổi nghề, hoặc mở một công ty nhỏ giống cha tôi, hoặc bây giờ cậu có tiền rồi, có thể mở cửa tiệm nào đó cũng được."
A Bắc nghĩ sau sự việc này, mọi việc có thể sẽ không dễ dàng, anh uống thêm một cốc bia nữa, gật đầu nói: "Được, tôi nghe cậu, lần này nếu có thể kiếm đủ tiền mở cửa tiệm, tôi sẽ mua một cửa hàng, mở quán trà, đến lúc đó cha mẹ tôi cũng không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền