Chương 57: Ngày mùa 2
Ngày mùa bắt đầu, Điền Mật Mật cùng mọi người trong thôn tham gia vào công việc thu hoạch. Ba ngày đầu tiên, công việc đồng áng thật sự khiến cho Điền Mật Mật mệt chết. Ngay cả những người dân làng thường xuyên làm việc đồng áng cũng mệt không chịu nổi, chứ đừng nói đến người từ trước đến nay chưa từng động tay vào việc đồng như Điền Mật Mật. Mỗi ngày tan làm ngoài việc ăn cơm, thì cô chỉ muốn lập tức nằm xuống nghỉ ngơi. Hơn nữa cho dù mỗi ngày đều mang mũ rơm và khẩu trang, Điền Mật Mật làm việc cả một ngày trời mặt cũng bị phơi cho đỏ au. Cô muốn đắp chút mặt nạ phục hồi cũng không được, rốt cuộc làm mặt nạ thì rớt áo lót nha.
Cũng trong ba ngày này, thức ăn trong nhà bà Hai tăng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Từ buổi trưa ngày đầu tiên đã rán một đĩa trứng lớn.
Sau khi thu hoạch ngô vừa tròn 7 ngày, kế tiếp là đến đậu tương, lúa mì và gạo được thu hoạch cùng một lúc. Bởi vì làm việc tốt nên một đội nhỏ được phân công cho loại lúa mì khó thu hoạch nhất.
Việc gặt lúa không chỉ đòi hỏi nhiều thể lực hơn so với việc bẻ ngô, hơn nữa bởi vì hoàn toàn không có thứ gì che chắn, thế nên cô chiếu gắt hơn lúc bẻ ngô nhiều. Hơn nữa ban đầu Điền Mật Mật và em trai Điền còn không biết dùng liềm, nhiều lần suýt chút nữa thì cắt trúng chân. May mắn là Điền Tranh Tranh vẫn luôn chú ý đến hai chị em, nên lần nào cũng kịp thời sửa lại mới giúp họ tránh được cảnh bị cắt trúng chân. Liềm cắt nhanh, cắt vài đường đã được một bó lúa to thì nghĩ đến việc nó cắt vào chân sẽ đau và sâu đến thế nào cơ chứ.
Triệu Tiểu Quyên lại không có phúc phần đấy, cô ta cũng không biết dùng liềm, lại không có người ở bên hướng dẫn. Triệu Tiểu Quyên cắt lúa sáng hôm đầu tiên đã cứa phải chân, máu lập tức chảy ra rớt xuống đất. Đội trưởng tiểu đội ba vội vàng lấy tro chuẩn bị sẵn đắp lên mới cầm được máu. Dù sao loại chuyện này năm nào cũng xảy ra, mỗi đội trưởng đều đã chuẩn bị từ trước. Ông ấy còn để cho thanh niên trí thức khác trong tiểu đội ba đưa Triệu Tiểu Quyên về nghỉ ngơi, điểm công của Triệu Tiểu Quyên không bị trừ, nhưng điểm công của cô ta trong mấy ngày tới cũng không được cộng thêm nữa. Điểm công của thanh niên trí thức năm đầu vốn dĩ đã ít, lương thực được phát vốn đã không đủ ăn, lần này lương thực mà Triệu Tiểu Quyên được phát lại càng ít hơn. Cũng may là lương thực của thanh niên trí thức là cùng nhau ăn, nếu không thì hơn nửa năm sau cô ta sẽ phải chịu đói.
Khom eo gặt lúa được một lúc thì đã mệt không chịu nổi, đứng thẳng dậy nghỉ một chút, mồ hôi của Điền Mật Mật chảy vào trong mắt khiến cô có chút khó chịu. Buổi trưa lúc tan ca, Điền Mật Mật mệt đến mức cảm thấy eo không còn là của mình nữa, ôm lấy eo đau đến nghiến răng nghiến lợi, cảm giác đời này không còn gì luyến tiếc nữa. Bởi vì việc gặt lúa cô nề hơn, nên bà Hai nói bữa tối ngày thứ ba sẽ hầm một con gà rừng bồi bổ cho cả nhà. Tối ngày thứ ba, cuối cùng Điền Mật Mật cũng được ăn món gà rừng hầm nấm mà cô tâm tâm niệm niệm. Nói thật là con gà rừng hầm nấm này thực sự quá ngon. Điền Mật Mật cứ ăn nấm trong đĩa, còn ăn hai cái bánh bột ngô to bằng đầu con nít và ăn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền