Chương 85: Học y 1
Điền Mật Mật hỏi Điền Tranh Tranh:
"Chị muốn học gì?"
Câu trả lời của cô giống với dự tính của Điền Mật Mật, cô mừng thầm trong lòng rồi hỏi tiếp:
"Chị đã nghĩ ra sẽ học y thế nào không?"
Điền Tranh Tranh nhìn cô kỳ lạ, nói:
"Còn học thế nào được, sau khi khôi phục thi đại học thì đi thi, không thì còn học được thế nào?"
Điền Mật Mật đỡ trán, bị đầu óc cứng nhắc của chị cô đánh bại bất lực nói:
"Ông Lương là bác sĩ cấp quốc gia, chị chưa từng nghĩ muốn học ông ấy hả? Đây là cơ hội khó có được đấy!"
Điền Tranh Tranh bị lời nói của Điền Mật Mật làm cho sững sờ, nghĩ tới ý trong câu nói của Điền Mật Mật, phát hiện ra được tính khả thi rất lớn, vui mừng hỏi Điền Mật Mật:
"Em gái, em thấy chị được không, ông Lương có chấp nhận nhận chị không?"
Điền Mật Mật nghĩ nghĩ rồi nói:
"Dựa theo kinh nghiệm của ông Lương, ông ấy không có khả năng sẽ nhận, nhưng mà cứ chân thành đi rồi sắt cũng mài thành kim được mà, chị cứ một mực muốn học với ông, thì sớm muộn gì ông cũng sẽ nhận chị thôi."
Điền Tranh Tranh nghe vậy, trong lòng cũng quyết tâm. Thật ra, tuy đời trước Điền Tranh Tranh chỉ sống hơn sáu mươi tuổi, nhưng mà tuổi trẻ lao lực quá nhiều nên người đâu đâu cũng bệnh tật, lúc lớn tuổi rồi thì cứ đi đi về về ở bệnh viện, cho nên trong lòng cô luôn khao khát việc học y dược. Bởi vậy khi Điền Mật Mật hỏi, cô đã suy nghĩ và trả lời ngay:
"Chắc là học y đó, bác sĩ là một nghề luôn làm người ta kính phục!"
Sau đó, Điền Tranh Tranh có nói chuyện muốn bái sư cho ông Lưu, nhưng ông lại từ chối. Nhưng Điền Tranh Tranh không từ bỏ, cứ day dưa hơn hai tháng trời, cho tới năm mới thì ông mới đồng ý chấp nhận Điền Tranh Tranh, nhưng mà không đồng ý chuyện bái sư.
Nhưng Điền Tranh Tranh không quan tâm, cô biết là ông Lương đang muốn bảo vệ cô, chỉ cần cô coi ông Lương là sư phụ của mình là được rồi, còn có danh nghĩa thầy trò không thì cô không quan tâm! Nhưng mà đây đều là chuyện sau này hết.
Cùng lúc đó, chuyện của Điền Tranh Tranh đã giải quyết xong, mà máy ép dầu và máy làm mì của Điền Mật Mật vẫn chưa có tung tích. Tiếp đó Điền Mật Mật vội vàng mang quà đến xưởng cơ khí thứ ba để tặng cho chủ nhiệm Khương. Vì đã là lần thứ hai tìm chủ nhiệm Khương rồi cho nên chủ nhiệm Khương cũng coi như là khách sáo với cô. Ông biết mục đích cô tới là máy ép dầu và máy làm mì, nên nghĩ ngợi nói:
"Máy làm mì ở xưởng tôi có mấy cái hàng lỗi, nói là lỗi chẳng qua chỉ là độ tinh xảo của mì không giống với tính toán ban đầu, đều dùng được hết, có thể tìm tới chủ nhiệm Trịnh duyệt cho cô hai máy, nhưng không có máy ép dầu, máy ép dầu xưởng chúng tôi không sản xuất được nhiều."
Chủ nhiệm Khương nói thêm:
"Nếu như cô muốn thì có thể đi hỏi chủ nhiệm Trịnh, các máy ép dầu trước đây đều do chủ nhiệm Trịnh bán ra, chắn hẳn ông ấy đã bán cho các xưởng ép dầu nào đó rồi, cô đi tìm mấy xưởng ép dầu xem thử, có lẽ sẽ có hàng xài lại."
Điền Mật Mật nghe nói có máy làm mì cũng rất vui mừng, nghĩ rằng cứ mang máy làm mì về trước rồi hỏi tung tích máy ép dầu với chủ nhiệm Khương, không chừng sẽ có một hai cái máy ép dầu bị bỏ phế!
Lần này chủ nhiệm Trịnh đã giúp đỡ rất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền