ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 95: Kiều Lương 2

Điền Mật Mật cũng không biết cháu trai của ông Lương chính là Kiều Lương chồng của Điền Tranh Tranh, theo nguyên tác ông Lương đáng lẽ qua đời vì bệnh tật, cũng không đề cập đến ông ngoại của Kiều Lương chính là ông Lương, cho nên khi Điền Mật Mật bỏ lỡ hiện trường ăn dưa cảnh đầu tiên của nam nữ chính. Vì điều này mà Điền Mật Mật hối hận mấy ngày liền!

Kiều Lương theo ông ngoại vào nhà, căn nhà này rất nhỏ, chỉ có một chiếc giường nhỏ dành cho một người, đầu chiếc giường tồi tàn có một cái tủ tồi tàn, trên tủ có hai đôi găng tay bông đầy vải bố.

Trên giường có chăn bông được gấp gọn gàng. Lại nhìn bộ quần áo phủ đầy vải bố của ông ngoại, anh ấy nhớ rằng ông ngoại - người đã nuôi anh ấy từ nhỏ đang ở đây chịu khổ mà anh ấy không hề hay biết, Kiều Lương hai mắt nóng bừng, nắm chặt tay.

Ông Lương bảo Kiều Lương ngồi trên giường hỏi: “Kiều Lương, cháu sao tìm được chỗ này?”

Kiều Lương nói: “Cháu đã kiểm tra tất cả các nơi có nhân viên cùng năm với ông hồi đó, đây là nơi cuối cùng cháu tìm.”

Ông Lương nghe lời này của Kiều Lương, sờ tay Kiều Lương nói:

"Cháu từ nhỏ đã bướng bỉnh, ông ngoại không liên lạc với cháu chỉ vì ông không muốn cháu lo lắng, sao cháu vẫn đi tìm thế? Mấy năm nay ở trong quân đội vẫn ổn chứ."

Kiều Lương ấp úng nói:

"Rất tốt ạ, mấy năm nay cháu lập được công vài lần, hiện đang là phó đoàn trưởng rồi."

Ông Lương rất vui khi biết cháu trai mình là phó đoàn trưởng, sau đó ông ấy lại nghĩ tới điều gì đó, nghiêm túc nói:

"Kiều Lương, cháu hôm nay cũng thấy rồi, ông ở đây rất tốt, ngày mai cháu về đi, sau này cũng không cần quay lại, cũng không cần liên lạc với ông!"

Kiều Lương không nói gì chỉ quyết định sẽ đổi công việc, ở lại đây chăm sóc ông ngoại.

Ông Lương biết rõ Kiều Lương, biết đứa nhỏ này lại nổi tà tính, năm ấy sở dĩ ông gửi đứa nhỏ này đi làm lính chính là sợ anh ấy phạm tội, làm thế nào ông có thể để đứa nhỏ này ở lại chịu khổ được, nghĩ một chút rồi nói:

"Cháu không cần phải lo lắng cho ông, ông ở đây thật sự rất tốt, cháu đừng thấy quần áo của ông, chăn bông với găng tay của ông, tất cả đều tồi tàn cũ kỹ, này đều do cô gái vừa đưa cháu tới cố ý vá lại cho ông đấy, thật ra đều được làm từ bông tốt, dày dặn lại ấm áp."

Sợ anh ấy không tin nên cầm tay anh ấy sờ lên đệm chăn.

Kiều Lương sờ qua cũng cảm nhận được, quả thật không hề cứng mà sờ vào còn có chút mềm mại, cũng tin lời của ông ngoại, nghe ông ngoại nói tiếp:

"Con bé là thanh niên trí thức xuống nông thôn, ở đây nuôi lợn, vì theo ông học y nên chăm sóc ông rất tốt, mặc dù chưa chính thức bái sư, nhưng con bé thật sự coi ông là thầy mà đối đãi, một ngày ba bữa đều do con bé đưa cho ông, em gái của con bé là xưởng trưởng chế biến lương thực của tổ sản xuất, rất tiến thủ, mấy đồ đạc trong nhà ông đều là do nhà con bé chuẩn bị cho ông."

Kiều Lương nhớ lại khi nghe cô ấy kể đến chuồng bò trông chừng mọi việc, chuẩn bị đồ đạc rất cẩn thận, cũng là một cô gái thông minh, anh ấy phải cảm ơn người ta thật đàng hoàng, khi anh ấy không có ở đây, người ta đã thay anh ấy làm tròn lòng hiếu thảo.

Ông Lương lại nói ngày mai anh ấy rời khỏi đây,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip