ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 97: Ánh mắt kỳ lạ 2

Nghĩ vậy trong lòng tự nhiên xuất hiện một tia chua xót làm Kiều Lương sửng sốt, trên mặt không còn ý cười nữa, bản thân anh ấy phải đến chỗ ông ngoại ở với ông ấy, không nên liên lụy đến cô ấy.

Điền Mật Mật chỉ biết ngày hôm qua có cháu ngoại của ông Lương đến nhà ở nhờ, cụ thể là ai cũng không hỏi, hôm nay nhìn thấy mới nghe Điền Tranh Tranh giới thiệu là Kiều Lương.

Điền Mật Mật đương nhiên biết Kiều Lương là ai, anh ấy chính là nhân vật chính trong nguyên tác, là nửa kia của Điền Tranh Tranh, Điền Mật Mật nhìn Kiều Lương bằng ánh mắt đang xem kịch vui, lại nhìn sang Điền Tranh Tranh, nhìn chằm chằm khiến hai người cảm thấy khó hiểu.

Kiều Lương thấy em gái của Điền Tranh Tranh cứ nhìn anh ấy và Điền Tranh Tranh bằng một ánh mắt kỳ quái, rất là xấu hổ nên nhanh chóng ho khan một tiếng nói ăn xong rồi liền rời bàn.

Điền Tranh Tranh cũng ăn khá no rồi, liền lấy giỏ đồ ăn sáng đã chuẩn bị xong từ trước chuẩn bị mang đi đưa cho thầy.

Hai người một trước một sau đi đưa cơm cho ông Lương, ông Lương lại nói với Kiều Lương về việc muốn anh ấy trở về, nói thế nào thì Kiều Lương cũng không chịu đồng ý, ông Lương thấy bản thân không nói được, liền nói Điền Tranh Tranh khuyên nhủ giúp, đều là người trẻ tuổi nên sẽ dễ nói chuyện hơn.

Điền Tranh Tranh tuy rằng đã đồng ý giúp ông Lương, lại không biết nên nói từ đâu, cho đến buổi chiều khi hai người cùng nhau nấu cơm, Điền Tranh Tranh mới tìm được cơ hội cùng Kiều Lương nói chuyện này.

"Anh Kiều, ông Lương nói anh muốn chuyển nghề tới bên này, anh không thích làm bộ đội sao?"

Điền Tranh Tranh nghĩ nghĩ rồi cố ý hỏi.

Kiều Lương nghĩ nghĩ nói:

"Thích chứ, làm bộ đội là ước mơ từ khi anh còn bé, cũng là mục tiêu mà anh muốn phấn đấu cả đời này, nhưng con người không chỉ nghĩ đến lý tưởng, mà cũng cần suy nghĩ đến yếu tố hiện thực."

Điền Tranh Tranh nghe Kiều Lương nói những lời này, mau chóng hỏi:

"Yếu tố hiện thực gì? Là ông Lương sao? Nếu ông Lương biết anh vì ông ấy mà từ bỏ nhiều thứ thế này chắc ông ấy sẽ đau lòng lắm."

"Anh Kiều, nếu anh sợ ông Lương không có ai chăm sóc thì cũng không cần như vậy, em là học trò của ông Lương, em có thể chăm sóc ông Lương, hơn nữa nếu anh chuyển nghề lại đây, anh cũng sẽ gặp những khó khăn, đến bản thân anh còn chưa chắc sẽ lo được cho bản thân, nói gì đến chăm sóc ông Lương."

"Thật ra nếu anh có thể phát triển tốt ở quân đội, trong lòng ông Lương cũng sẽ không có tiếc nuối đâu, ông ấy nhiều năm như vậy vẫn luôn nhớ đến anh, anh hiện tại đã biết địa chỉ, về sau nghỉ liền có thể tới thăm ông Lương, không có việc gì cũng có thể gửi thư cho ông Lương, cứ gửi đến chỗ em cũng được."

"Kỳ thật bên ngoài nói cái gì cũng không quan trọng, giống như em và ông Lương, ông ấy luôn không cho em bái sư, nhưng chỉ cần trong lòng em, ông ấy là thầy không phải là được rồi sao. Chúng ta phải tin tưởng rằng sau cơn mưa trời sẽ lại sáng. Đến lúc đó chúng ta đều không khó khăn nữa."

Kiều Lương nghiêm túc nghe Điền Tranh Tranh nói, không thể không nói cô ấy nói rất có đạo lý, kỳ thật anh ấy tới đây đã gặp không ít khó khăn, cũng không thể chăm sóc được gì cho ông ngoại, hơn nữa ông ngoại hiện nay cũng được cô ấy chăm sóc rất tốt, nếu bản

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip