Chương 105: Trúng độc
-Ha ha! Chịu chết đi!
Bạch Kỳ điên cuồng cười lớn. Hắn căn bản không hề để Đổng Duyên vào mắt.
Một kẻ ngay từ đầu chỉ dám trốn ở xa phóng phi đao, có thể có được mấy phần thủ đoạn?
- Đại ca!
Đại Bàn đã bị thương vội vàng hét lên.
- A Duyên! Bình tĩnh đi!
Trung niên tóc bạc cũng nôn nóng. Bọn họ đều biết thực lực của Đổng Duyên là yếu nhất trong bốn người, chỉ vì hắn thông minh và thủ đoạn nên mới thành thủ lĩnh. Nếu bàn về thực lực, bất kể là Đại Bàn hay Nhị Bàn cũng có thể dễ dàng đánh bại hắn.
Đổng Duyên giống như điên cuồng lao đến.
"Ha ha!" Bạch Kỳ hai tay cầm thương, định đâm chết Đổng Duyên.
Đúng lúc này…
Ánh mắt Đổng Duyên thoáng hiện lên thần sắc lạnh lẽo, trong tay áo phải đột nhiên lộ ra một vật dài hình ống màu đen. Hắn đột ngột nhấn vào một cái khe trên ống dài màu đen đó.
"Chíu!"
Vài đạo ảo ảnh từ miệng ống đen bắn ra, tốc độ cực nhanh nghe rợn cả người.
Bạch Kỳ biến sắc: "Không tốt!"
Ám khí vô danh kia quá nhanh, hắn chỉ kịp vung trường thương trong tay lên, mới miễn cường đỡ được một đạo ảo ảnh trong đó.
- Tiểu tặc! Chịu chết đi!
Bạch Kỳ chỉ cảm thấy tay trái và đùi phải đau nhói, nhanh chóng trở nên tê dại. Hắn giận dữ rống lên, muốn giết chết Đổng Duyên kia.
Nhưng Đổng Duyên lại quay người bỏ chạy:
- Không sợ chết thì đuổi theo đi!
Một khi trúng độc, vận động càng mạnh thì khí huyết sẽ lưu thông càng nhanh, tốc độ lan ra của độc cũng sẽ mau hơn. Bạch Kỳ chỉ có thể đứng tại chỗ, căn bản không dám động. Mà Đổng Duyên lại đứng cách đó mười trượng, rõ ràng là không có ý định chạy, ánh mắt đảo qua thi thể của Nhị Bàn, lại nhìn về phía bao tử kim buộc ở chân Lý lão tam.
Trong đó đều là Tử Kim.
- Lại đây! Tới đây ta sẽ giết ngươi!
Bạch Kỳ đột nhiên điểm mạnh vào huyệt vị trên tay trái và đùi phải, đồng thời lập tức xé vải áo, buộc chặt phần vai gần tay tay trái và trên đùi phải, muốn ngăn máu huyết lưu thông.
Trung niên tóc bạc kia lập tức ôm lấy thi thể Nhị Bàn.
- Đô Thống đại nhân!
Một tiếng hô lớn vang lên. Hai người Đằng Thanh Sơn và Điền Đan rốt cuộc cũng hiện thân.
- Chúng ta đi!
Đổng Duyên cắn răng, trực tiếp lao đến nhảy lên ngựa.
Trung niên tóc bạc đặt thi thể Nhị Bàn lên ngựa. Đại Bàn cũng lên ngựa. Mấy người bọn họ lập tức thúc ngựa chạy đi. Những con ngựa mà bọn Đổng Duyên cưỡi đều có thể một ngày đi ngàn dặm, tốc độ trong nháy mắt bộc phát, khiến cho hai người Đằng Thanh Sơn và Điền Đan chỉ có thể đứng nhìn bóng lưng của đối phương.
Kỳ thật luận về tốc độ, Điền Đan có lẽ không đuổi kịp, nhưng Đằng Thanh Sơn thì lại có thể.
Có điều…
Hắn không thể vì giúp Bạch Kỳ trút giận mà bại lộ thực lực
……
Mấy người Đổng Duyên thúc ngựa chạy như bay, trong lòng đau đớn.
- Tiểu đệ! Tiểu đệ!
Mắt Đại Bàn ngấn lệ, trong lòng thống khổ.
Đổng Duyên nghiến răng:
- Là ta! Là do ta! Nếu như ta sớm lấy Quỷ Linh châm ra, Nhị Bàn sẽ không phải chết!
Lúc Nhị Bàn rơi vào nguy hiểm, Đổng Duyên căn bản không kịp lấy Quỷ Linh châm ra. Hắn chỉ có thể dùng phi đao ngăn cản, không có cách nào cứu được Nhị Bàn.
- Đại ca, không thể trách huynh! Vừa rồi huynh căn bản không kịp cứu Nhị Bàn, ta cũng chỉ có thể đứng nhìn!
Đại Bàn thống khổ.
- A Duyên, đừng quá đau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền