ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Cửu Đỉnh Ký

Chương 107. Ký Hồng đến

Chương 107: Ký Hồng đến

Lúc này là giữa trưa.

Bốn người Đằng Thanh Sơn iến vào nơi ở của Bạch Kỳ. Đằng Thanh Sơn vừa bước vào phòng đã ngửi thấy một mùi máu tươi nhàn nhạt và mùi vị thảo dược. Mặc dù đại phu còn chưa đến, nhưng binh vệ và quân sĩ tại khu mỏ này nhiều như vậy, cũng có người biết một số phương pháp trị liệu đơn giản, cho nên đã trị liệu sơ qua cho Bạch Kỳ.

Cũng mau mà Bạch Kỳ nội kình hùng hậu, cho nên chỉ hôn mê hai ba canh giờ đã tỉnh dậy.

- Đô thống đại nhân!

Điền Đan chắp tay nói:

- Lão Đỗ đã tự mình dẫn người trở về Giang Ninh quận thành, báo lại chuyện này với tông phái!

Bạch Kỳ lúc này khuôn mặt tái nhợt âm trầm, ánh mắt trở nên âm độc, không còn vẻ tiêu sái như trước nữa.

- Điều tra được thân phận những kẻ giao thủ với ta chưa?

Bạch Kỳ lạnh lùng nói.

- Thưa… vẫn chưa! Thuộc hạ và Thanh Sơn lão đệ đều không nhận ra được mấy tên đó, mà những người khác thì lại không chứng kiến!

Điền Đan chắp tay nói.

- Phế vật!

Bạch Kỳ đang ngồi ở trên giường đột nhiên bật dậy, giận dữ quát mắng:

- Hai người các ngươi không nhận ra, chẳng lẽ lại không biết vẽ? Vẽ một bức hoạ đi thăm dò cho ta. Điều tra thân phận của tên tiểu tử kia, còn có một tên tóc bạc và một tên mập mạp. Nhanh đi! Tra ra cho ta, nhất định phải bắt được mấy tên đó!

Bạch Kỳ hai mắt tựa như phun lửa, cả người giống như phát điên.

Phế vật?

Điền Đan sắc mặt lạnh lẽo, liếc mắt nhìn Bạch Kỳ một cái, nhưng lại nhịn xuống không nói gì.

Trong mắt đám người Vạn Phàm Tường cũng thoáng hiện lên vẻ khinh thường. Trước đây danh tiếng của Bạch Kỳ không được tốt, hiện tại đã trở phế tàn phế, vây mà còn ra vẻ đô thống hay sao!

Ánh mắt Bạch Kỳ đảo qua bốn người trước mặt, trong lòng càng thêm giận dữ:

"Đám hỗn đản này! Vừa nhìn thấy ta tàn phế thì đã không khinh thường!"

Mặc dù căm hận, nhưng Bạch Kỳ cũng không dám làm quá, bởi vì hắn hiểu rõ… một tên tàn phế như vậy, vị trí đô thống nhất định không thể ngồi được nữa. Sau này cô độc một mình, nếu như đắc tội với bốn người trước mắt, đối phương hoàn toàn có thể sau này hành hạ hắn.

- Đô thống đại nhân!

Đằng Thanh Sơn lên tiếng:

- Việc điều tra thân phận tặc nhân chúng tôi đương nhiên phải làm, có điều hiện quan trọng nhất chính là tử kim rốt cuộc bị trộm ra ngoài như thế nào. Không biết đô thống đại nhân có tin tức gì không?

Hai mắt Bạch Kỳ sáng lên, lập tức quát lớn:

- Đi! Nhanh lên! Bắt ngay tên Hồ Đồng cho ta! Chính hắn là nội tặc!

Thanh âm gào thét vang vọng trong phòng, khiến cho đám người Đằng Thanh Sơn trong lòng giật mình.

- Hồ Đồng?

Bốn người Đằng Thanh Sơn đều ngẩn ra. Cái tên đại đội trưởng giỏi nịnh nọt của Thành vệ đội Hoa Phong thành lại chính là nội tặc?

- Đi!

Điền Đan là người thứ nhất quay đầu rời khỏi phòng. Ba người còn lại cũng lập tức đi theo.

Trong phòng lúc này chỉ còn lại Bạch Kỳ cùng với một binh sĩ Hắc Giáp quân trông nom hắn. Bạch Kỳ trong mắt lóe lên hung quang, đảo qua tên lính bên cạnh, quát lên:

- Ngươi cũng cút ra ngoài đi!

Tên binh sĩ kia bị dọa đến nhảy dựng lên, lậo tức chạy ra ngoài.

Bạch Kỳ ngồi trên giường, vén tấm chăn lên, nhìn chân tay tàn phế đã được băng bó. Hắn yên lặng, nước mắt chảy xuống:

"Ta… Chân của ta… Tay của ta…"

Bạch Kỳ toàn thân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip