Chương 526: Kinh Sợ
Dịch: Heokon
Ở trong phòng của hai vợ chồng Đằng Vĩnh Phàm.
- Chân, chân của ta!
Đằng Vĩnh Phàm nhìn thấy sự biến đổi ở chân, khuôn mặt lộ vẻ không thể tin được.
Hai mẹ con Viên Lan và Thanh Vũ cũng lộ vẻ ngạc nhiên cùng kích động.
- Ông ngoại! Ông ngoại đã có chân lại.
Con của Thanh Vũ vui mừng la lớn, dáng rất kinh ngạc.
- Ha ha… Đúng, đúng!
Đằng Vĩnh Phàm cười to.
- Cha đứng lên đi lại một chút xem sao!
Đằng Thanh Sơn liền nói.
- Đúng, đứng lên đi thử một chút.
Viên Lan cố nén kích động thúc giục.
Đằng Vĩnh Phàm hít sâu một hơi nhìn vợ con đang đứng bên cạnh. Ông buông hai tay chống trên xe lăn ra, nhẹ nhàng đặt hai chân xuống đất, cơ đùi thoáng rung lên một chút.
Đứng lên thật dễ dàng.
- Tốt lắm, thật tốt quá!
Đằng Vĩnh Phàm cảm thụ được cảm giác được bước đi trên mặt đất, mắt đỏ lên, có chút ươn ướt. Một người hai chân bị tàn tật không thể đứng lên, nếu một ngày nào đó có thể đứng lên được lần nữa thì niềm vui sướng này không thể diễn tả bằng lời được. Đằng Vĩnh Phàm không ngừng đi tới đi lui, thỉnh thoảng còn thử nhảy lên hai ba cái.
- Không có một chút khó khăn nào, giống như là chưa bị gãy chân.
Đằng Vĩnh Phàm đạp đạp hai chân xuống đất:
- Thương thế lúc trước cũng đã khỏi hẳn, so với xưa kia còn tốt hơn nhiều.
Giờ phút này Đằng Vĩnh Phàm giống như một đứa nhỏ, không ngừng hoạt động hai chân.
Viên Lan và Thanh Vũ cũng lộ vẻ tươi cười.
- Thanh Sơn!
Lý Quân nhẹ nhàng nắm cánh tay của Đằng Thanh Sơn, hai vợ chồng cùng nhìn nhau mỉm cười.
Nhìn thấy cha có thể đi đứng trở lại, có thể nhìn thấy em gái và mẹ vui vẻ, Đằng Thanh Sơn cảm thấy mọi gian khổ đều được đáp đền xứng đáng.
- Ha ha! Thanh Sơn, Tiểu Vũ!
Đằng Vĩnh Phàm giờ phút này thật hoạt bát, không giống như người tàn tật lúc trước, mà đã trở lại thành hảo hán của Đằng gia trang, hào khí lại nổi lên lần nữa. Dù sao luận về tuổi tác, Đằng Vĩnh Phàm mới chỉ vượt quá năm mươi tuổi, ông đã dùng Chu Quả Tửu, có thể dễ dàng sống đến một trăm năm mươi tuổi.
Cũng chưa trải qua một nửa đời người.
Tuổi này có thể hoàn toàn xem như là một tráng niên.
- Hôm nay cha của các con sẽ đích thân xuống bếp.
Đằng Vĩnh Phàm ha ha cười vui vẻ:
- Ta sẽ dùng sở trường nấu các món ngon cho mọi người ăn.
- Cha! Người nấu ăn ư?
Thanh Vũ bĩu môi trêu chọc.
- Thật mà! Con không tin sao?
Đằng Vĩnh Phàm mở to mắt.
- Tiểu Vũ! Khi xưa cha con chính là một đầu bếp giỏi. Do mẹ đã từng ăn đồ ăn cha con nấu cho nên mới bị cha con bắt lấy, cả đời đi theo.
Đằng Vĩnh Phàm cười rộ lên:
- Lâu quá chưa từng nấu ăn lại. Tuy nhiên hôm nay vẫn chưa quên tay nghề.
- A Lan, nàng nhóm lửa! Thanh Sơn, Tiểu Vũ chuẩn bị gạo và đồ ăn!
- Dạ.
Hai huynh muội Đằng Thanh Sơn và Thanh Vũ cười, lập tức đứng dậy, Lý Quân cũng đi theo.
Lúc này mọi người đều tập trung tại nhà bếp. Viên Lan đang nhóm lửa, Vĩnh Phàm đang trổ tài nấu nướng, Đằng Thanh Sơn, Thanh Vũ thì gọt rau quả, chuẩn bị nguyên liệu.
- A, thật thơm!
Nghe mùi thơm tràn ngập trong nồi, Đằng Thanh Sơn không khỏi cất tiếng khen.
- Tay nghề của cha con cũng không phải là tệ!
Đằng Vĩnh Phàm đi hai chân trần, đứng trước nồi thịt cười nói.
- Cha!
Đằng Thanh Vũ ở một bên bĩu môi:
-
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền