ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Cửu Đỉnh Ký

Chương 534. Đằng Thanh Sơn và Thiết Ngũ

Chương 534: Đằng Thanh Sơn và Thiết Ngũ

- Đằng... Thanh... Sơn!

Từng chữ rít qua kẽ răng Thiết Phàn.

- Thiết đảo chủ, dường như đảo chủ rất hận tại hạ?

Đằng Thanh Sơn nở nụ cười lạnh:

- Cũng đúng thôi, cơ nghiệp ngàn năm của Thanh Hồ đảo các người bị hủy bởi ta. Ta hỏa thiêu Thanh Hồ đảo của ngươi. Hiện nay, Quy Nguyên Tông của ta lại sắp thống nhất Dương Châu. Ngươi hận ta, thật sự là hợp đạo lý, đúng lý phải như thế.

- Thế nào, chẳng lẽ hận cũng không được?

Thiết Phàn cười lạnh trả lời, tới lúc này rồi, chẳng lẽ hắn lại cúi đầu?

Hai mắt Đằng Thanh Sơn lóe hung quang:

- Đương nhiên có thể. Ta cũng hận Thanh Hồ đảo của ngươi, từng hận tới mức muốn ăn thịt, uống máu Cổ Ung.

- Ta cũng hận muốn ăn thịt, uống máu ngươi.

Thiết Phàn lạnh lùng nhìn Đằng Thanh Sơn.

Đằng Thanh Sơn liền nhếch mép cười:

- Ta hiểu, thế giới này chính là như thế. Hận một người, có đủ sức mạnh mới có thể khiến kẻ thù đau khổ. Nếu như không có đủ thực lực, e rằng trong mắt kẻ thù chỉ như con sâu cái kiến mà thôi, không đủ tư cách để được để ý đến.

Đằng Thanh Sơn cười nhìn Thiết Phàn:

- Lúc đầu trong mắt Hạt tử kiếm thánh, ta e rằng chỉ là một con kiến, con sâu, nhưng ngươi hiện tại trong mắt ta cũng giống như vậy, chỉ là con sâu cái kiến.

- Khi Thanh Hồ đảo các ngươi xưng bá Dương Châu, đã từng làm đủ chuyện ác. E rằng ngàn năm nay không biết bao nhiêu người muốn đạp bằng Thanh Hồ đảo của ngươi, muốn thiêu rụi Thanh Hồ đảo của ngươi. Chỉ vì Thanh Hồ đảo ngươi quá mạnh nên vẫn chưa có ai có thể báo thù.

Đằng Thanh Sơn cười lạnh nói. Thù hận là một loại sức mạnh, loại sức mạnh làm con người mạnh mẽ tiến lên.

- Cả ngàn năm vẫn chưa có ai có thể diệt Thanh Hồ đảo của ngươi, nhưng ta làm được rồi.

- Nếu như không có thù hận với Thanh Hồ đảo của ngươi, e rằng Đằng Thanh Sơn ta cũng không thể tiến bộ nhanh như vậy. Cũng không thể khổ luyện không ngừng, không hề lơi lỏng tí nào.

Đằng Thanh Sơn nhớ lại những khổ luyện không ngừng trong mấy năm vừa qua, không có một ngày nào bản thân dám ngưng trệ. Tại sao? Còn không phải là do ngọn núi lớn Thanh Hồ đảo không lúc nào gây áp lực lên bản thân hay sao!

Nói xong, Đằng Thanh Sơn đi tới cái ghế bên cạnh bàn, điềm nhiên ngồi xuống.

- Ngươi không giết ta?

Thiết Phàn nhíu mày hỏi.

- Muốn chết sớm vậy sao?

Đằng Thanh Sơn liếc hắn, lấy hai khúc Luân hồi thương trong túi đựng thương ở sau lưng, nhàn nhã nối lại.

Tuy sắc mặt Thiết Phàn vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng y rất lo lắng: "Sư tổ đang ở dưới đất, nếu bị Đằng Thanh Sơn phát hiện thì hỏng mất. Tuy sư tổ không sợ Đằng Thanh Sơn, nhưng chắc chắn không phải một mình Đằng Thanh Sơn tới đây, nhất định còn có yêu thú lợi hại cùng đi.

Trong lòng nghĩ thế, Thiết Phàn liền cười lạnh:

-Đằng Thanh Sơn, nếu ngươi không bắt ta thì ta đi đây.

Nói rồi Thiết Phàn liền đi ra ngoài.

Bùng. Một đạo thương ảnh quét tới.

Thiết Phàn muốn né tránh nhưng trong lòng vừa có ý niệm né tránh, thân thể vẫn chưa kịp di động, 'hô' một tiếng liền bị đánh trúng khuỷu chân, cả người không tự giác té quỳ trên mặt đất.

- Đừng gấp, ta chưa cho ngươi đi, tốt nhất ngươi đừng rời khỏi thư phòng này. Nếu không, ngươi ráng chịu đi.

Đằng Thanh Sơn bình tĩnh ngồi trên ghế, lạnh lùng nói.

Thiết Phàn quay đầu giận dữ nhìn Đằng Thanh Sơn,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip