Chương 550: Bá đạo
- Các vị đại nhân.
Một lão già tóc hoa râm là người tổ chức thương đội từ trong đội ngũ chắp tay cười nói. Lão phu là Cửu mã thương hãng...
- Lão già.
Một tiếng quát mạnh mẽ bất mãn vang lên.
Chỉ thấy thanh niên mặc chiến giáp vảy cá màu đen, là thủ lĩnh của đội kỵ binh ngồi trên lưng ngựa cao to nhìn xuống lão già bất mãn nói:
- Đừng lắm chuyện! Bản tướng quân tới đây là để bắt người, Cửu Mã thương hãng của ngươi ngoan ngoãn nghe lệnh là được rồi. Nếu không, bản tướng quân không nề hà bắt luôn ngươi vào ngục.
Lời này làm cho lão già lập tức lắc đầu, lùi xuống. Cả thương đội lập tức yên tĩnh, tất cả đều cẩn thận nhìn đội kỵ binh này.
- Ai là Ngụy Giang bước ra ngay.
Một tiếng quát vang khắp cả thương đội.
- Ủa?
Đằng Thanh Sơn đang ngồi gần cuối thương đội khẽ nhíu mày. Tuy rằng hắn không hiểu rõ người tên là Ngụy Giang này lắm, nhưng một là Ngụy Giang này thiên tài tu luyện nội gia quyền, đương nhiên thiên tài muốn biến thành cao thủ thật sự còn phải cố gắng rèn luyện; hai là con gái và Ngụy Giang này có vẻ rất gần gũi. Đằng Thanh Sơn đối với Ngụy Giang cũng có chút hảo cảm.
- Ai là Ngụy Giang?
Lại một tiếng quát lớn.
- Tướng quân, ở đây.
Lập tức có quân sĩ nhận ra.
Chỉ thấy gần phía đầu thương đội, một thanh niên cao lớn đứng bên cạnh hai thiếu nữ, lưng mang một cây thiết thương đi ra, thanh âm thâm trầm hùng hậu:
- Các người tìm ta có chuyện gì?
Thân hình Ngụy Giang này cao lớn gần tám trượng, y có cặp mắt hổ giống như mắt lôi thần, cả người đứng đó tự nhiên có khí tức bá đạo, cũng giống như mãnh hổ bàn cư (cọp canh giữ địa bàn?) nhưng chỉ nhìn dung mạo thì rất thanh tú, rõ ràng tuổi tác không lớn.
- Hử? Ngươi chính là Ngụy Giang? Gã tướng quân trẻ tuổi đang cưỡi ngựa đó cẩn thẩn tra xét Ngụy Giang một lượt, cười lạnh:
- Xem dáng ngươi có vẻ có chút bản lĩnh, nhưng ngươi dù có bản lĩnh cũng không thể ỷ có võ mà làm bậy. Người đâu, bắt hắn.
- Vâng.
Lập tức có mười quân sĩ vây lại.
- Ai dám bắt ta!
Hai mắt Ngụy Giang tức giận mở to, cây thiết thương màu đen trong tay dài cả trượng. Cây thiết thương màu đen này phối hợp với khí chất đó của Ngụy Giang rõ ràng rất có lực uy hiếp.
Mười tên lính đó tuy rằng bao vây nhưng lại không dám tới gần.
- Xéo đi.
Trường thương trong tay Ngụy Giang mạnh mẽ quét ngang, chỉ nghe 'hu' một tiếng, đất bằng bỗng nhiên nổi lên cơn gió nhẹ làm cho mười tên lính hoảng sợ thối lui.
Đứng ở xa nhìn, Đằng Thanh Sơn vui vẻ:
- Lực khí không tồi. Cây thiết thương màu đen này e rằng nặng mấy chục cân, có thể một tay dễ dàng đánh ra tốc đột thế này, lực tay thật kinh người.
Đằng Thanh Sơn hoàn toàn dùng cặp mắt nhìn đồ đệ để tra xét.
- Vị tướng quân này, người nói ta ỷ có võ làm bậy, không biết là làm cái gì bậy?
Thanh âm của Ngụy Giang đầy hữu lực, nhìn gã tướng quân trẻ tuổi phía xa.
- Hừ! Gần đây, trong thành Liên An có một nhà mười ba người đểu chết thảm. Căn cứ trên điều tra trên thi thể hoàn toàn là vết thương do trường thương đâm. Hơn nữa, lúc đầu còn có người chính mắt nhìn thấy ngươi. Chính là ngươi, Ngụy Giang gây án.
Mặt gã tướng quân trẻ đầy phẫn nộ, nói tiếp:
- Một nhà mười ba người, còn là giết người trong thành, dù chạy tới chân trời góc bể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền