Chương 58: Mất và Được
Dịch: vodanh764
Đoàng đoàng!
Cơn mưa to như trút nước, tiếng sấm đinh tai nhức óc cũng chốc chốc vang lên, trận mưa này hiển nhiên không phải trong một chốc một lát có thể tạnh.
Cách Đằng gia trang khoảng một dặm, một thanh niên chân trần đang đi trên bùn đất, tay áo của hắn đã rách te tua thành từng mảnh, cái quần cũng hoàn toàn rách toác thành vải vụn, tóc tai bù xù y hệt như một tên khất cái.
" Thật thảm hại."
Đằng Thanh Sơn nhìn qua y phục của mình, khi cùng con mãng xà dưới hồ sâu chiến đấu dưới Bích Hàn Đầm hắn đã không dằn được mà dốc hết toàn lực, khí huyết hai chân hai tay cường thịnh đến mức cực điểm khiến quần và tay áo bị xé rách thành từng mảnh vụn, về phần đôi giày …… Lúc vào trong núi Đằng Thanh Sơn có đi giày, nhưng trước khi lặn xuống hồ đã cởi ra để ở một bên.
Lúc chạy trốn cũng không kịp mang về.
" Con mãng xà kia nổi cơn điên, có lẽ đôi giày của mình cũng bị đá vụn chôn luôn rồi. Bộ dạng ta thế này, sao gặp mọi người đây?"
Đằng Thanh Sơn nhìn xa xa về phía Đằng gia trang không khỏi cười khổ.
Bộ dạng nhếch nhác thảm hại như thế này bị tộc nhân nhìn thấy có lẽ tộc nhân sẽ phỏng đoán, chuyện gì đã khiến Đằng Thanh Sơn phải chật vật đến vậy.
"Vút!"
Trong cơn mưa bão Đằng Thanh Sơn dần hoá thành một đạo ảo ảnh lao về phía bờ rào gỗ che chắn bên ngoài Đằng gia trang, chỉ một dặm đường nên trong chốc lát đã về đến nơi. Chân sau điểm nhẹ nhảy cao hơn một trượng liền dễ dàng vượt qua hàng rào cao cao này. Sau hàng rào chính là từng cây cọc gỗ được vót sắc cùng với nhà ở.
Nhẹ nhàng dậm chân lên cọc gỗ, Đằng Thanh Sơn liền nhảy lên mái nhà, chỉ thấy hắn vận nội kình, toàn thân nhẹ như chim yến đạp lên mái ngói mau chóng lẻn đi.
Rất may trận mưa bão này khiến tộc nhân hầu như đều trú trong nhà, thêm nữa hiện tại vẫn còn sớm, nhà nhà đều đang bận ăn sáng nên không ai chú ý đến dưới tình huống mưa to như vậy mà đệ nhất hảo hán của tông tộc đang gấp rút chạy trên mái nhà.
o0o
Bên trong nhà Đằng Thanh Sơn.
Thanh Vũ đang nhóm lửa, mẫu thân " Viên Lan" đang làm bánh mì, bận bịu chuẩn bị bữa sáng.
"Ủa? Có người vào."
Viên Lan kinh ngạc nhìn ra bên ngoài.
" Mẹ" Đằng Thanh Sơn đẩy cửa đi vào trong sân gọi mẫu thân một tiếng, Viên Lan vội vàng cầm ô chạy tới khiếp sợ quan sát Đằng Thanh Sơn một hồi, vội vàng hỏi:
"Thanh Sơn, sao con lại thế này? Quần áo rách hết cả rồi. Ơ, giày của con đâu? Đi chân đất về nhà sao?"
Phụ thân Đằng Vĩnh Phàm cũng chạy tới hiên nhà, cũng kinh ngạc nhìn hắn đứng ở bên ngoài.
" Thanh Sơn, con, con vào núi gặp phải chuyện gì? Sao lại nhếch nhác như vậy. Đúng rồi, Tấn thiết thương của con đâu?"
Đằng Vĩnh Phàm hỏi.
Đằng Thanh Sơn quẳng chiếc lá khô đang cầm trong tay qua một bên, rồi lấy từ trong túi ra một khúc tấn thiết thương, bất đắc dĩ cười khổ nói:
"Cha, không còn cách nào, chỉ còn lại một đoạn như vậy thôi?"
Đằng Vĩnh Phàm nghe xong liền biến sắc, thực lực của con trai mình ông biết rất rõ. Nó chính là nhất lưu võ giả.
Có thể khiến nhất lưu võ giả ngay cả binh khí cũng mất một nửa, vậy tình huống con mình gặp phải lúc ấy sẽ nguy hiểm cỡ nào chứ?
" Cha, con đi tắm thay quần áo trên người trước đã."
Đằng Thanh Sơn cười nói.
" Ừ, nhanh đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền