ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Cửu Đỉnh Ký

Chương 606. Ngọc Bích biến mất

Chương 606: Ngọc Bích biến mất

Gió núi rít lên. Đằng Thanh Sơn ngồi trên lưng Lục Túc Đao Trì lao thẳng về phía cấm địa, nơi huyệt động mà năm đó Thi Kiếm Tiên Lý Thái Bạch ngộ đạo đạt tới chí cường.

"Vèo!"

Khí lưu màu đen ngoài thân Đằng Thanh Sơn lan đến miệng huyệt động. Huyệt động đã được lâu chủ Kiếm Lâu tự mình an bài bịt kín, một lần nữa bị Đằng Thanh Sơn đánh tan, những tảng đá vỡ vụn bay tán loạn bắn sâu vào trong huyệt động. Sau đó Đằng Thanh Sơn và Lục Túc Đao Trì liền bay bên trong.

- Hả?

Đằng Thanh Sơn đưa mắt nhìn qua.

Năm đó hắn đã bế quan khổ tu ở huyệt động này khá lâu, tự nhiên không nhận lầm.

Nhưng bây giờ huyệt động hoàn toàn tối đen, cả vách của huyệt động đều trụi lủi, vị trí Thần Tiên Ngọc Bích lúc trước bây giờ cũng không còn gì.

Thần Tiên Ngọc Bích đã biến mất rồi.

- Bên trong có tiếng động.

- Tiếng vang lớn như vậy, người nào tới cấm địa học kiếm pháp nhỉ, sao lại dám tàn phá cấm địa?

- Vẫn còn ở bên trong.

Đằng Thanh Sơn nghe tiếng bước chân dày đặc nhanh chóng đến gần. Mặc dù Thần Tiên Ngọc Bích đã biến mất, nhưng trong cấm địa vẫn còn rất nhiều kiếm pháp do các thế hệ đệ tử tinh anh của Kiếm Lâu mấy ngàn năm qua lưu lại, vì vậy vẫn rất trọng yếu. Còn vừa rồi, Đằng Thanh Sơn lại phá huyệt động được bịt kín bằng loạn thạch, động tĩnh lớn như vậy tự nhiên sẽ khiến cho mọi người chú ý.

Một đám thanh niên nam nữ cầm kiếm sắc, kẻ cả những cao thủ kiếm đạo già cỗi, ai nấy đều vọt tới.

- Cái gì thế?

Đám người này vừa liếc mắt đã thấy, giữa huyệt động có một con quái thú con ngươi đỏ như máu, chân và lân giáp xạ ra ánh sáng lạnh càng cho người ta sợ hãi. Chỉ cần nhìn bộ dáng của con yêu thú này, đám cao thủ kiếm đạo cũng biết nó là một loại yêu thú tuyệt đối cực kỳ đáng sợ. Lúc này con yêu thú lợi hại đó đang đứng phía sau một thanh niên mặc áo bào trắng.

- Ngươi là ai, lại dám xông vào cấm địa Kiếm Lâu chúng ta?

Một trung niên áo xám lập tức nổi giận nói.

- Chư vị sư huynh, chúng ta xông lên bắt người này lại!

Mặc dù cảm giác được thanh niên mặc áo bào trắng này là một cao thủ, nhưng Kiếm Lâu vốn là lãnh tụ ở Minh Nguyệt đảo đã quen thói rồi.

"Choang!"

"Choang!"

......

Rất nhiều thanh kiếm đã tuốt ra khỏi vỏ, thủ thế chuẩn bị bắt giữ người mặc áo bào trắng xa lạ này.

- Dừng tay!

Một lão giả gù lưng tóc bạc bỗng quát to.

- Trưởng lão?

Nhất thời những cao thủ Kiếm Lâu ở đây đều nghi hoặc nhìn lão giả gù lưng. Tự tiện xông vào cấm địa, cho dù là đệ tử Kiếm Lâu cũng là tử tội, huống hồ là người ngoài. Bọn họ động thủ bắt người chẳng lẽ là sai?

Khi những cao thủ Kiếm Lâu đang nghi hoặc nhìn, lão giả gù lưng lại tiến lên vài bước, nhìn kỹ vào gương mặt người mặc áo bào trắng.

- Ngươi là...

Lão già gù lưng trợn tròn mắt.

- Là... ma đầu!

- Ma đầu?

Đám cao thủ Kiếm Lâu vốn đang nghi hoặc nhất thời đều biến sắc. Trong lịch sử của Kiếm Lâu tại Minh Nguyệt đảo, lần mất mặt duy nhất chính là ba mươi năm trước, một nam tử thần bí cường đại cưỡi trên lưng thần ưng, sử dụng một cây thương, dùng sức một người chấn nhiếp cả Kiếm Lâu.

Người đó độc chiếm cấm địa, còn Kiếm Lâu thì chỉ có thể ngoan ngoãn nhẫn nhịn.

Sau lưng, mọi người của Kiếm Lâu đều gọi nam

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip