Chương 615: Trong cuộc sống
Dựa vào đôi chân, Đằng Thanh Sơn lội qua ruộng đồng, băng qua sông, muốn đi đâu thì đi, hoàn toàn tùy tâm sở dục.
Không ai có thể trông thấy hắn!
Hắn cũng không nói một câu, cứ như vậy lặng lẽ nhìn những việc phát sinh trên Cửu Châu đại địa.
Đảo mắt đã là mùa hè, trong quận thành Sở quận ở Dương Châu. Đằng Thanh Sơn một thân áo bào trắng, vẫn chân trần mà đi. Đường phố quận thành Sở quận luôn luôn có rất nhiều khách lai vãng, nhưng không có một ai thấy mặt Đằng Thanh Sơn. Cho dù có người nhìn về phía Đằng Thanh Sơn cũng sẽ vô thức rẽ sang, còn bản thân họ lại cho rằng mình đang đi đường thẳng.
'Hả?' Đằng Thanh Sơn bỗng dưng quay đầu nhìn về phía một tòa nhà cao cửa rộng.
Đằng Thanh Sơn bèn bước vào tòa nhà này.
Giữa hậu viện tòa phủ đệ xa xỉ, một lão già béo ị mặc cẩm y, đang đuổi một thiếu phụ mặc áo vải vá víu, sắc mặt tái nhợt, miệng lão cười hỉ hả:
- Ta nói này, cô là vợ Lý gia, cô cứ theo lão gia ta đi. Ở với lão gia, cô không còn sống khổ sở mặc áo vá, không phải giặt giũ.
- Lão gia, xin người tự trọng.
Người đàn bà áo vải gầy gò, hấp tấp vội né người đi.
Song cửa hậu viện sớm đã bị lão già đóng chặt, nên thiếu phụ này không ra được.
- Hắc, ta xem cô có thể chạy đến chỗ nào.
Lão béo quyết không tha, không ngừng truy đuổi với vẻ rất hứng thú.
Đằng Thanh Sơn mặc áo bào trắng đứng trên nóc nhà, nhìn xuống giữa đình viện phía dưới, xem chuyện phát sinh.
- Vù, vù.
Lão béo cũng thở hổn hển, vuốt đầu một cái, hất hất đầu, ngược lại càng cười to.
- Vợ Lý gia, chạy giỏi thật. Lão gia ta thích cô như vậy! Nào, nào... Chạy nữa, chạy nữa!
Lão béo nói xong liền lao mạnh tới, vươn tay bắt được tấm áo của thiếu phụ bần cùng này.
Rách rồi!
Y phục bị xé một miếng, người thiếu phụ lộ ra cánh tay trắng nõn. Việc này nhất thời làm lão béo mắt sáng như sao, càng thêm hưng phấn. Cô vợ Lý gia mặc dù cuộc sống không khá giả, mặt mũi nhợt nhạt, trông khá yếu đuối, nhưng nhìn kỹ thì đích xác cũng khá xinh. Mặc dù thoạt nhìn thì tuổi cũng không trẻ nữa, sợ cũng phải ba mươi, nhưng lại có phong vận của thiếu phụ.
Cũng chẳng trách thiếu phụ này làm lão béo bị t*ng trùng lên não. (Ý nói nổi cơn d*m dê)
- Lão gia, tha cho nô gia đi, cho nô gia đi thôi. Nô gia không cần tiền mua y phục nữa.
Cô vợ Lý gia mắt đã đỏ ửng, hai tay che chỗ áo rách, liều mạng chạy trốn.
- Tiền? Lão gia, lão gia ta có nhiều lắm!
Lão béo giận dữ thở hổn hển:
- Theo ta, ta cho cô một trăm lượng bạc!
Một trăm lượng bạc quả là một con số lớn.
- Nô gia không cần bạc, lão tử thả nô gia ra đi.
Cô vợ Lý gia nước mắt ràn rụa.
- Phù, phù.
Lão béo dừng lại, thở hổn hển không ngừng:
- Cô mau chân thế! Quả là, quả là chạy nhanh thật!
Một đại lão gia nhà giàu, ra đường là ngồi kiệu, xe ngựa, ở nhà cũng có người hầu hạ. Việc chạy ào ào thì sao so được với người thiếu phụ bần cùng làm đủ thứ việc? Tên đại lão gia nhà giàu hiển nhiên không chạy nổi rồi.
- Người đâu.
Lão béo hô to.
Vèo!
Cánh cửa viện đang đóng chợt mở ra, lập tức có hai hán tử xông vào.
- Lão gia.
Y cung kính hành lễ.
- Cô ả…
Lão béo thở hổn hển, chỉ vào nữ tử y phục rách rưới:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền