Chương 63: Luân hồi
"Tên thương…" Đằng Thanh Sơn ngắm cây thần binh, liếc qua phụ thân và ngoại công đã vì hắn rèn thần binh suốt mười tám canh giờ chưa từng nghỉ ngơi, Đằng Thanh Sơn đột nhiên có chút sụt sịt. Kiếp trước, hắn luôn cô độc, mà kiếp này hắn lại có được sự yêu thương của phụ mẫu, muội muội đáng yêu, còn có cả rất nhiều tộc nhân chất phác.
Kiếp trước kiếp này, phảng phất như một vòng luân hồi, kiếp này bù cho di hận kiếp trước.
"Cây thương nay cứ kêu là 'Luân Hồi' đi."
Đằng Thanh Sơn nói.
"Luân Hồi?" Đằng Vĩnh Phàm và Đằng Vân Long đưa mắt nhìn nhau, bản thân bọn họ nghĩ đến rất nhiều cái tên, chẳng hạn như Hàn Thiết thương, Tử Văn thương, Hàn Tinh thương…vv.. nhưng vốn không nghĩ đến cái tên 'Luân Hồi' này. Hơi trầm tư một lát, ngoại công Đằng Vân Long cười ha ha nói:
"luân hồi, luân hồi, địa ngục luân hồi! Thanh thương thần này vừa rút ra lập tức khiến địch nhân rơi vào trong cơn ác mộng mười tám tầng địa ngục, tên hay, rất có ý cảnh! Vĩnh Phàm, oa nhi Thanh Sơn này so với ngươi thực lợi hại hơn nhiều, đặt tên cũng hay thế cơ mà."
"Lợi hại không bằng kẻ làm cha này, vậy không phải đời sau kém đời trước sao?"
Đằng Vĩnh Phàm cũng vui vẻ cười lớn.
Đằng Thanh Sơn chỉ là âu sầu kiếp trước kiếp sau, cảm thán vận mệnh vô thường, mới quyết định đặt tên thương là 'Luân Hồi', nào nghĩ đến ngoại công và cha lại liên tưởng xa như vậy.
"Thanh Sơn, thử xem, thương này thế nào."
Đằng Vân Long thôi thúc nói.
Con mắt Đằng Vĩnh Phàm cũng tỏa sáng, khổ tâm rèn thần thương, con trai có thể dùng tốt, người làm cha như hắn cũng không chút tiếc nuối. Cảm nhận sự băng lạnh từ cán thương truyền đến, tay phải Đằng Thanh Sơn hơi run, liền cầm chóp cán thương trường thương, trường thương một trăm linh tám cân liền trực tiếp vắt ngang:
"Cha, ngoại công, hai người xin hãy lui lại vài bước."
Đằng Thanh Sơn cũng thấy được kình lực của bản thân Luân Hồi thương!
Bởi vì chất liệu thương khác nhau, 'thính kình' độ khó cũng khác nhau. Như Luân Hồi thương này, nặng chừng một trăm linh tám cân, cán thương dày chắc, 'thính kình' độ khó cũng càng lớn. Nhưng Đằng Thanh Sơn sớm đã đạt đến cảnh giới 'nhân thương hợp nhất', cầm ngọn thương này cảm thụ trong giây lát, lập tức hoàn toàn nhìn thấu kình đạo bản thân Luân Hồi thương.
"Hô!"
Đằng Thanh Sơn tóm lấy trường thương, tay trái cầm thương, tay phải đong đưa, trong nháy mắt cả trường thương hóa thành từng đạo ảo ảnh hình tròn, phảng phất như một cái lồng bao phủ lấy Đằng Thanh Sơn. Rồi sau đó đột ngột dừng lại, mũi thương đang vũ động kia vẫn rung rinh không ngớt. Lập tức tay phải dùng lực, đầu mũi thương mạnh mẽ đâm liên tục về phía trước ba lần.
Phốc! Phốc! Phốc!
Tốc độ cực nhanh, sinh ra tiếng gió rít.
Miêu tả thương pháp ở kiếp trước có nói đến 'côn phạ điểm đầu thương phạ viên'*, cao thủ thương pháp bình thường khi thi triển thương pháp, mũi thương sẽ vũ động khiến người ta không thể suy đoán ra quỹ tích, thoáng chốc liền đâm chết người. Nhưng sau khi đạt đến cảnh giới 'nhân thương hợp nhất', truy cầu lại chính là ổn định! Truy cầu chính là tinh diệu đến từng li từng tí!
Người ta gọi là 'nhìn núi là núi, nhìn nước là nước', 'nhìn núi không phải núi, nhìn nước không phải nước', 'nhìn núi vẫn là núi, nhìn nước vẫn là nước'! Đây là tam trọng cảnh giới, tương tự cũng được áp dụng trên thương pháp.
'Thương phạ viên'! Đó là cảnh giới người luyện thương thường theo đuổi.
Cao thủ chân chính,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền