Chương 74: Dư âm
Cơn mưa nặng hạt làm cho Hồng Chấn Kiệt toàn thân đều ướt sũng lạnh buốt, nhưng lúc này nơi cảm thấy lạnh nhất lại chính là tâm của hắn.
- Đằng Thanh Sơn! Ngươi đại nhân đại đức, tha cho ta một con đường sống đi!
Hồng Chấn Kiệt nuốt nước bọt trong cổ, một mặt lùi về phía sau, một mặt lo lắng nói:
- Ta, ta sẽ bỏ thê tử, ta sẽ lấy muội muội của ngươi làm chính thê! Muội muội của ngươi sau này chính là đại phu nhân của Bạch Mã bang ta. Ta sẽ nhường vị trí đại đương gia cho ngươi. Cầu xin ngươi, tha cho ta đi!
Hồng Chấn Kiệt "phịch" một tiếng quỳ xuống.
Đằng Thanh Sơn nhìn xuống Hồng Chấn Kiệt đang quỳ trên đất dập đầu xin tha.
- Cầu xin…
Miệng Hồng Chấn Kiệt còn đang nói, đột nhiên một đạo hàn quang chợt lóe lên, đâm thẳng vào chỗ yếu hại nơi ngực Thanh Sơn.
- Đi chết đi!
Sắc mặt Hồng Chấn Kiệt đỏ bừng, bộ dáng như điên cuồng.
Thực ra từ lúc Đằng Thanh Sơn hiện thân, Hồng Chấn Kiệt đã hiểu được, đối phương không thể tha mạng cho hắn bởi vì hắn đã biết được diện mạo thực sự của hung thủ. Nếu như đối phương không hiện thân thì hắn may ra còn có một cơ hội để giữ mạng. Vì vậy Hồng Chấn Kiệt cầu xin hoàn toàn là để khiến cho Đằng Thanh Sơn lơi lỏng cảnh giác, thi triển ra một đao mạnh nhất.
Nhất định phải giết chết Đằng Thanh Sơn!
Không phải Đằng Thanh Sơn chết thì chính là Hồng Chấn Kiệt hắn chết!
"Choang!" Tay phải Đằng Thanh Sơn kẹp lấy trường đao, lạnh lùng nhìn Hồng Chấn Kiệt. Cái thủ đoạn nhỏ này của Hồng Chấn Kiệt đối với người đã trải qua huấn luyện siêu cấp sát thủ thời hiện đại như hắn thì chỉ như trẻ sơ sinh. Đằng Thanh Sơn muốn làm chính là nhìn thấy đối phương vùng vẫy, giãy dụa rồi cứ lần lượt đập tan hy vọng của đối phương, cho đến khi đối phương suy sụp và tuyệt vọng.
Hồng Chấn Kiệt sắc mặt đại biến, liên tục kéo hai ba lần nhưng đều không nhúc nhích.
- Buồn cười!
Tay phải Đằng Thanh Sơn vừa nhúc nhích, trường đạo bị hắn kẹp lập tức lướt qua cổ Hồng Chấn Kiệt.
"Phụt!" Máu tươi tựa như hơi nước phun ra.
Đôi mắt Hồng Chấn Kiệt trợn tròn, dường như không thể tin mình lại chết như vậy.
- Ngươi…ngươi…
Hắn muốn nói gì đó, nhưng rất nhanh đã vô lực ngã xuống, ánh mắt dần dần trở nên ảm đạm.
Giết chết Hồng Chấn Kiệt, trong lòng Đằng Thanh Sơn không hề có chút dao động.
Chỉ thấy Đằng Thanh Sơn đi đến bên cạnh từng cỗ thi thể, kiểm tra một lượt để phòng ngựa có người chưa chết. Sau khi kiểm tra một lần toàn bộ một trăm bốn mươi sáu cỗ thi thể, lúc này Đằng Thanh Sơn mới lặng lẽ rời đi trong cơn mưa.
Đằng gia trang, trong gian phòng chính nhà Đằng Thanh Sơn.
Đằng Vân Long, vợ chồng Đằng Vĩnh Phàm và Thanh Vũ bốn người đều ở nơi này. Mọi người đều đang sốt ruột chờ đợi.
- Thanh Sơn liệu có xảy ra chuyện gì không?
Đáy lòng Viên Lan rất lo lắng.
- Nàng yên lặng một lát, đừng nói ở đây nữa! Thanh Sơn sẽ không sao đâu.
Đằng Vĩnh Phàm trách một tiếng. Y rất hiếm khi trách mắng Viên Lan, nhưng lần này hiển nhiên Đằng Vĩnh Phàm cũng rất lo lắng bực dọc.
- Tất cả bớt tranh cãi đi!
Tộc trưởng Đằng Vân Long nhíu mày quát.
Thanh Vũ lẳng lặng ngồi ở góc tường không lên tiếng, chỉ là đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm ra bên ngoài.
"Vù!" Trong gian phòng chính đột nhiên nổi lên một cơn gió, một bóng người lập tức xuất hiện trong phòng.
- Cha! Mẹ!
Thân ảnh cao
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền