Chương 76: Quận Giang Trữ
Bầu trời giống như một chiếc đĩa màu xanh lam tuyệt đẹp. Phía chân trời lững lờ vài đám mây trắng tinh phảng phất như tơ lụa mềm mại đang trôi.
Gió khe khẽ thổi mang theo mùi máu tanh!
"Ha ha… Thanh Sơn, bọn cường đạo này chủ yếu là tặng bạc cho chúng ta!"
Thanh Hổ đang lục soát từng cỗ thi thể cường đạo trên mặt đất cười ha hả nói. Xung quanh con đường là mười ba cỗ thi thể, trong đôi mắt những cỗ thi thể đều hiện lên nét kinh hãi hoặc là điên cuồng, toàn bộ thân dính đầy vết máu nằm trên đất.
Mười tám tên cường đạo này là một phần nhỏ trong lũ cường đạo vừa mới cướp hai huynh đệ Đằng Thanh Sơn, Đằng Thanh Hổ.
Đằng Thanh Sơn và Đằng Thanh Hổ liên thủ đuổi giết đám cường đạo, sau đó tiêu diệt luôn tên trùm sỏ nên khiến cho những tên khác bỏ chạy tứ tán.
"Chúng ta không cưỡi ngựa lại chỉ đeo một túi đồ, thoạt nhìn không mang binh khí. Đám cường đạo kia không cướp chúng ta thì cướp ai?"
Đằng Thanh Sơn cười ha hả, hắn cũng lục soát vàng bạc trong ngực từng cỗ thi thể.
"Thanh Sơn, đệ đừng nói nữa. Lục soát bạc của cường đạo thật thống khoái."
Thanh Hổ cười sung sướng.
"Vẫn là đệ thông minh. Ban đầu huynh còn định bảo chúng ta gấp rút lên đường với tốc độ nhanh nhất trong vòng một ngày chạy tới quận Giang Trữ. Nếu gấp rút lên đường như vậy có lẽ không kiếm được bạc rồi."
Nghi Thành cách quận Giang Trữ cũng không xa lắm.
Quận Giang Trữ ở phía đông Nghi Thành. Hai người xuất phát cũng không cần vòng qua Đại Duyên Sơn mà chỉ cần men theo đại lộ thông suốt đi về phía trước là được. Con đường này dài tầm hơn ba trăm dặm, theo đường này Đằng Thanh Sơn, Đằng Thanh Hổ hoàn toàn có thể trong một ngày tới nơi.
"Quy Nguyên Tông thu nhận người cũng chỉ vào một ngày nóng nhất và lạnh nhất trong năm. Một là mười hai tháng sáu, một là mùng sáu tháng mười hai!"
Đằng Thanh Sơn đứng dậy vừa đếm bạc vừa nói:
"Chúng ta đi từ sáng sớm mùng ba tháng mười hai, vội gì chứ? Nếu không đến quận Giang Trữ cũng lãng phí tiền khách sạn!"
"Được thôi, nghe theo lời đệ."
Thanh Hổ đếm số bạc vụn trên tay, giọng rất đắc ý:
"Thanh Sơn, huynh thu được khoảng hơn hai mươi lượng bạc. Đệ thì sao? Tên thủ lĩnh cường đạo kia bạc trên người hẳn không ít chứ?"
"Vâng! Tên thủ lĩnh cường đạo đó quả là có nhiều bạc nhất. Trong ngực có ba thỏi bạc, các tên lâu la khác đều là bạc vụn, chỗ đệ cộng tất cả là hơn sáu mươi lượng bạc."
Đằng Thanh Sơn cũng cười rồi cất số bạc này vào trong túi hành lý sau lưng. Trên đường có cường đạo đánh cướp, giết cường đạo xong đổi lại cướp tiền, quả thực cũng là chuyện cực kỳ thú vị.
Đằng Thanh Hổ vui vẻ quên cả mệt:
"Ha ha… Thanh Sơn, hơn ba trăm dặm đường này chúng ta dọc đường ăn uống vui đùa, bây giờ đi cũng sắp được ba ngày rồi đấy. Bạc mang theo một chút không tốn, lại còn còn kiếm được hơn ba trăm lượng bạc!"
Sáng sớm mùng ba tháng chạp, hai người rời khỏi Đằng gia trang.
Hôm nay là mùng năm tháng chạp. Hai người ở trên đường lòng vòng cũng đã ba ngày. Ăn cũng không ít và uống cũng không kém.
"Tung hoành thiên hạ như này thật thống khoái! Há mồm ăn thịt, ngửa mồm uống rượu, bạc cả đống. Thực muốn chơi thêm vài ngày nữa"
Thanh Hổ cười. Mặc dù nói như vậy nhưng gã cũng hiểu rằng với chút thực lực của gã mà xông pha trong thiên hạ, gặp phải cường đạo lợi hại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền