ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Cửu Đỉnh Ký

Chương 93. Động tâm?

Chương 93: Động tâm?

Gia Cát Vân cùng muội muội 'Gia Cát Thanh' đi trên con đường mòn trong Quy Nguyên tông, lúc này Gia Cát Vân cũng đã bỏ khăn che mặt ra.

"Muội muội." Gia Cát Vân gọi, Gia Cát Thanh không phản ứng.

"Muội muội!" Gia Cát Vân lại gọi một tiếng.

"A!" Gia Cát Thanh lúc này mới bừng tỉnh, trông thấy ca ca trộm cười nhìn nàng, không khỏi nhớ tới mới vừa rồi đang suy tư, không nén được có chút đỏ mặt, khẽ nói:

"Ca, huynh gọi gì a?"

"Vừa rồi suy nghĩ lung tung gì thế, gọi muội vài tiếng muội mới nghe thấy."

Gia Cát Vân hắc hắc cười nói.

"Muội vừa rồi......"

Khuôn mặt Gia Cát Thanh đỏ bừng.

Gia Cát Vân thấp giọng nói:

"Nha đầu này có phải để mặt tới thanh niên tuấn kiệt kia hay không? Chẳng lẽ là Đằng đại ca?"

Gia Cát Thanh mặt đỏ như sắp nhỏ máu, có chút ngượng ngùng nói:

"Ca, đừng nói nữa."

Thực ra với tuổi của Gia Cát Thanh qua lễ mừng năm mới liền trưởng thành, cũng chính là lúc thiếu nữ hoài xuân.

Ánh mắt Gia Cát Thanh không thể nói không cao, bởi vì có ca ca thiên tài như Gia Cát Vân, thiếu niên trong tông phái tầm thường nàng không thèm để mắt.

Mà Đằng Thanh Sơn hoành không xuất thế, lúc tranh đoạt bách phu trưởng, Gia Cát Thanh đã có chút để ý Đằng Thanh Sơn. Lần này mời Đằng Thanh Sơn ra ngoài ăn cơm, cho nên hắn mới đi theo. Quan trọng nhất chính là...... Khi Đằng Thanh Sơn giết Tần Tam kia, cỗ khí thế ương ngạnh đó đã khiến Gia Cát Thanh rung động.

Gia Cát Thanh không nói rõ được là sợ hãi hay là cái gì, tóm lại ấn tượng của Đằng Thanh Sơn ở trong lòng nàng càng khắc thêm sâu.

Nói là yêu đương thì còn quá sớm.

Nhưng ít nhất, đáy lòng Gia Cát Thanh đã có hình bóng của Đằng Thanh Sơn.

"Ta đã đoán đúng, cũng khó trách, mẫu người tuấn kiệt như Đằng đại ca, thích cũng không lạ. Đám sư tỷ sư muội trong tông phái, đều hỏi qua ta vị nhất lưu võ giả mười sáu tuổi Đằng đại ca này đấy."

"Muội muội, muội phải cẩn thận. Đằng đại ca bị người ta cướp đi. Muội sau này hối hận cũng không kịp đâu."

Gia Cát Vân cười nhạo nói.

"Hứ, ca ca thích giễu cợt muội."

Gia Cát Thanh quay đầu, cố ý không thèm nhìn Gia Cát Vân, nhưng đáy lòng Gia Cát Thanh lại có chút nghi hoặc:

"Chẳng lẽ ta thật sự thích Đằng đại ca?"

Chuyện tình yêu vốn rất mơ hồ.

Có yêu hay không rất khó xác định.

Cõi lòng Gia Cát Thanh trong lúc nhất thời dấy lên rất nhiều tâm tư hỗn loạn.

"Hai đứa các ngươi đã muộn như vậy còn chạy đi đâu vậy!"

Lúc này, nơi không xa vang lên một thanh âm quen thuộc.

Gia Cát Vân, Gia Cát Thanh quay đầu nhìn, chỉ thấy trước căn phòng nọ, Gia Cát Nguyên Hồng toàn thân áo bào trắng đang ngồi trước bàn cờ, một thân một mình cầm kì phổ cờ vây, bàn cờ trước người ông cũng bày biện bố trận cờ vây phức tạp.

"Cha!" Gia Cát Vân, Gia Cát Thanh vội hô đồng thời đi tới.

"Cha, lại đánh cờ a, con xoa bóp vai cho cha."

Gia Cát Thanh lanh lợi chạy đến đằng sau Gia Cát Nguyên Hồng, đám lưng bóp vai cho Gia Cát Nguyên Hồng.

"Vân nhi, đi đâu vậy?"

Gia Cát Nguyên Hồng cười nói.

Gia Cát Nguyên Hồng là một phụ thân tương đối hiền lành, nhi tử nữ nhi, đáy lòng mặc dù có chút kính sợ đối với phụ thân nhưng bình thường lại rất vui vẻ ầm ĩ.

"Con cùng muội muội hôm nay mời hai huynh đệ Đằng Thanh Sơn, Đằng Thanh Hổ ra ngoài ăn tối."

Gia Cát Vân bất đắc dĩ nói,"Nhưng thế nào cũng không ngờ được, cơm ăn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip