Chương 396: Tiểu Liên Tử đột nhiên ngủ say (1)
Bên trong Ám Triều.
Khương Nhiên nắm chặt thanh trường kiếm, đứng lặng trên một ngọn núi hoang vu, trước mặt nàng là một thi thể to lớn tựa ngọn núi nhỏ. Thân thể kia tuy hình dạng kỳ dị nhưng vẫn có thể mơ hồ nhận ra hình người, dù đã hoàn toàn bất động, thế nhưng xung quanh vẫn lượn lờ thứ ma khí đen kịt, không hề tiêu tan. Đây chính là Ma thần mà trước kia Vũ Tranh từng nhìn thấy khi linh thức bị kéo vào Ám Triều, một Ma thần vốn sắp sửa thức tỉnh hoàn toàn.
Chỉ có điều, hiện tại e rằng hắn lại phải đợi thêm một lần chuyển kiếp nữa.
"A Nhiên!"
Từ phía ngọn núi đối diện, Phiền Thần thu hồi pháp trận, phi thân bay tới. Ánh mắt đầu tiên của hắn liền chăm chú quan sát nàng một lượt, nhẹ giọng hỏi:
"Không sao chứ?"
"Không sao." Khương Nhiên thoáng buông lỏng thanh kiếm trong tay. Ma thần này tuy chưa hoàn toàn hồi sinh, thực lực chưa mạnh bằng những kẻ nàng từng đối phó khi trước, nhưng cũng chẳng kém bao nhiêu. Hơn nữa, tên này dường như ý thức được sự nguy hiểm nên đã âm thầm giấu kỹ thân hình thật sự của mình.
Lúc mới vào đây, nàng thậm chí còn không phát hiện ra ngọn núi trước mặt chính là thân thể của hắn. Thậm chí đối phương còn bố trí thêm một Ma trận cực kỳ tinh vi, ý đồ vây hãm bọn họ bên trong rồi từ từ tiêu diệt. May mà trong quá trình vận chuyển ma khí, hắn để lộ ra chút sơ hở. Hơn nữa Tiểu Liên Hoa vốn là bậc thầy trận pháp, rất nhanh đã nhận ra manh mối, kịp thời phá trận.
Phiền Thần dò xét nàng thêm lần nữa, lúc này mới an tâm nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng lấy khăn lụa ra, cẩn thận lau đi những vệt máu còn sót lại trên tay nàng. Giọng nói hắn dịu dàng, chứa đầy quan tâm:
"Chúng ta quay về luôn chứ?"
Khương Nhiên hơi do dự, cuối cùng vẫn lắc đầu:
"Đã tới đây rồi, chi bằng nhân tiện tra xét khắp Ám Triều một lần xem sao."
Ai biết được trong Ám Triều này liệu còn tên Ma thần nào đang chờ hồi sinh nữa không.
"Được." Phiền Thần gật đầu đồng ý, động tác vẫn nhẹ nhàng lau sạch vết máu trên tay nàng, sau đó mới cùng nàng ngự kiếm phi hành, tiến sâu vào bên trong Ám Triều.
Trong hai ngày kế tiếp, hai người cẩn thận dò xét toàn bộ khu vực Ám Triều. Lúc này họ mới nhận ra phạm vi của nơi gọi là Ám Triều rộng lớn tới mức nào, ít nhất cũng gấp hơn mười lần so với vùng đất có phàm nhân sinh sống bên ngoài. Một khu vực rộng lớn như vậy lại chẳng hề có lấy một chút sinh cơ, nơi nơi đều khô cằn chết chóc, thỉnh thoảng mới xuất hiện vài đàn ma thú hình thù quái dị lang thang tìm mồi.
Cũng may, mặc dù bên trong Ám Triều quả thật còn vài nơi ma khí đặc biệt dày đặc, nhưng ngoài tên Ma thần vừa bị nàng tiêu diệt, thì không thấy dấu hiệu nào cho thấy một Ma thần khác đang chuẩn bị thức tỉnh.
Sau khi bay một vòng lớn, hai người cuối cùng vẫn quay về ngọn núi nơi nàng đã giết chết Ma thần trước đó.
"Xem ra Ma thần tiếp theo, muốn thức tỉnh hoàn toàn chắc vẫn cần một khoảng thời gian dài nữa."
Phiền Thần phân tích, đoạn quay sang nàng nhẹ giọng đề nghị:
"A Nhiên, chúng ta nên trở về thôi. Tiểu Liên Tử tuy rằng rất thích Viêm Kỳ, nhưng không thấy chúng ta lâu ngày, chắc chắn sẽ lại quấy khóc không yên."
"Ừ." Khương Nhiên gật đầu đồng ý, chuẩn bị ngự kiếm rời đi. Nhưng không hiểu sao nàng lại có chút
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền