Chương 441: Giáo sư cực phẩm ngành văn hóa (2)
Sự tò mò này cứ lặng lẽ đi theo Khương Nhiên mãi tới lúc tan làm. Bất chợt muốn đổi không khí, Khương Nhiên quyết định đi đường tắt ngang qua công viên nhỏ.
Tại công ty, Tiểu Ưu hào hứng khoe với Khương Nhiên một bức ảnh trên điện thoại. Khương Nhiên tò mò ghé lại xem thử, màn hình điện thoại chỉ hiện lên bóng lưng của một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, dáng người cao ráo, tỷ lệ cực chuẩn. Nhưng do ảnh bị rung nên mọi chi tiết đều nhòe mờ, chẳng nhìn rõ được gương mặt. Tuy vậy, chẳng hiểu sao khi nhìn bức ảnh đó, trái tim cô lại bất chợt nhói lên một cái rất khó hiểu.
"Haizz, thôi vậy, lát nữa tớ thử hỏi coi ai có ảnh rõ hơn không."
Tiểu Ưu chép miệng cất điện thoại, rồi nghiêm túc tuyên bố:
"Nhưng mà tớ quyết rồi, từ nay tuyệt đối không đu idol giải trí nữa, nhất định phải chuyển hướng sang ngành giáo dục!"
Khương Nhiên khẽ nhếch môi, bình thản nắm lấy hai bên má cô bạn, nhẹ nhàng xoay mặt Tiểu Ưu sang bức tường bên cạnh rồi chỉ vào mấy chữ to đùng
"Công ty Điện Ảnh Văn Hoá M"
, bình tĩnh nhắc nhở:
"Ủa, hình như cậu đang ở trong ngành văn hóa rồi mà!"
"Không giống nhau!"
Tiểu Ưu lập tức phản ứng mạnh, kích động lớn tiếng phản bác:
"Công ty chúng ta làm gì có văn hóa thật sự, chỉ núp bóng giải trí thôi!"
Cô nàng càng nói càng hăng, hoàn toàn không nhận ra có người đang bước tới từ phía sau.
Khương Nhiên sốt ruột kéo vạt áo cô bạn, cố ý nháy mắt liên tục ra hiệu, nhưng Tiểu Ưu lại chẳng hiểu gì, cứ thế vô tư nói tiếp:
"Công ty kiểu chúng ta mà cũng dám gọi là công ty văn hóa à? Giới giải trí bây giờ ấy hả, chỉ giỏi mượn danh văn hóa để nâng tầm thôi! Ai chẳng biết giới này vốn văn hóa thấp nhất rồi, chỉ những kẻ thiếu văn hóa mới thích khoe khoang kiểu đó..."
"Tổng giám đốc Văn!"
Khương Nhiên cuối cùng nhịn hết nổi, đứng bật dậy lớn tiếng gọi, kịp thời ngăn cản cô bạn mình tiếp tục "tự sát" bằng lời nói.
Văn Đào - người sáng lập ra
"Điện ảnh Văn hoá M"
- bây giờ mặt đã đen như than, khẽ gật đầu chào cô, sau đó quay sang nhìn Tiểu Ưu đang run bắn người vì hoảng hốt, lạnh lùng bảo:
"Có vẻ như biên tập Ưu Tình có rất nhiều ý kiến với tên công ty nhỉ? Vậy mời cô tới phòng tôi giải thích kỹ càng hơn chút nhé!"
Dứt lời, anh ta quay lưng bỏ đi.
Mặt Tiểu Ưu lập tức trắng bệch, vội quay sang Khương Nhiên như muốn cầu cứu, nhưng cuối cùng vẫn phải lặng lẽ lê bước theo sau Tổng giám đốc Văn như lên đoạn đầu đài.
Khương Nhiên lắc đầu bật cười, biết rõ cô nàng sẽ không gặp chuyện gì nghiêm trọng. Dù sao Tiểu Ưu tuy mê trai cuồng nhiệt thật, nhưng làm việc rất đáng tin cậy, cùng lắm chỉ bị "chết xã hội" một thời gian ngắn thôi.
Vô tình liếc xuống điện thoại Tiểu Ưu để lại trên bàn, Khương Nhiên chợt thấy tim mình cũng hơi tò mò. Thầy của giáo sư kia thật sự đẹp tới mức ấy à?
Khi vừa đi xuyên qua hàng cây, cô chợt nhìn thấy một bóng người mặc áo trắng đứng bên bờ hồ. Chỉ cần nhìn từ phía sau, Khương Nhiên đã ngay lập tức liên tưởng tới người trong bức ảnh mờ trên điện thoại Tiểu Ưu. Dù chỉ là một bóng lưng, nhưng người ấy lại tỏa ra một khí chất cuốn hút kỳ lạ, khiến cô không thể rời mắt. Thậm chí khung cảnh xung quanh, từ những bụi cỏ hoang dại tới mặt hồ nước cũ kỹ, dường như cũng trở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền