Chương 453: Mục đích thật sự của Lăng Thạc khi thu mua (2)
Sắc mặt Văn Đào ngày càng tối sầm, bàn tay siết chặt rồi lại buông ra. Điện Ảnh M vốn là tạp chí giải trí, những năm gần đây doanh số sụt giảm nghiêm trọng vì chẳng còn ai đọc tạp chí giấy nữa. Thật ra anh vẫn luôn muốn chuyển đổi hướng kinh doanh nhưng mãi không tìm được cách thích hợp. Muốn bán đi thì không cam lòng, dù sao công ty này cũng là tâm huyết do cha chú để lại. Cuối cùng, anh cũng tuyệt vọng lên tiếng, giọng nói đầy bất lực:
"Tôi cần suy nghĩ thêm."
Lăng Thạc nhàn nhạt nói tiếp:
"Hơn nữa, chắc anh cũng hiểu rõ mà. Điện Ảnh M tuy có chút tiếng tăm, nhưng mô hình kinh doanh của nó vốn đã lỗi thời rồi. Bây giờ là thời đại mạng xã hội, mấy thứ tạp chí giải trí kiểu cũ sớm muộn gì cũng sẽ bị đào thải. Anh bán đi lúc này vẫn còn được giá tốt, chẳng lẽ không hay hơn là ngồi nhìn nó chết dần chết mòn hay sao?"
"Cậu... !" Văn Đào tức đến mức nghẹn lời. Nhưng lời nói của Lăng Thạc thật sự chẳng sai chút nào.
"Tôi nghĩ Văn tổng nhất định sẽ chọn cách tốt nhất cho mình."
Nụ cười của Lăng Thạc càng lúc càng tự mãn. Hắn tiếp tục bồi thêm một câu, nhìn sắc mặt ngày càng tái nhợt của Văn Đào:
"Tôi tin Văn tổng là người thông minh. Nếu bây giờ đồng ý bán, tôi sẽ trả giá gấp 1,2 lần giá thị trường. Nhưng nếu anh cứ kéo dài..."
Hắn bỏ lửng câu nói, nhưng ý tứ bên trong đã rõ rành rành.
Lăng Thạc lập tức đổi giọng, cố ý khiêu khích thêm:
"Nếu anh đồng ý, tôi cũng sẽ rộng lượng bỏ qua chuyện hôm nay mấy người theo dõi tôi rồi xông vào buổi tiệc này."
"..." Văn Đào nghe vậy càng thêm uất ức, rõ ràng chính là do Lăng Thạc cố tình dẫn dụ bọn họ đến đây. Nếu không làm sao có thể dễ dàng phát hiện ra tung tích hắn như vậy?
"Tất nhiên..." Ánh mắt Lăng Thạc bất ngờ chuyển sang Khương Nhiên, không rõ có phải khó chịu vì bị cô nhìn thấu kế hoạch hay không, giọng hắn đầy vẻ khiêu khích:
"Nếu cô gái thông minh này chịu uống một ly, không những tôi sẽ không báo cảnh sát, mà giá thu mua còn tăng thêm một điểm, thế nào?"
Khương Nhiên bất ngờ bị hắn đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Lăng Thạc vừa nói vừa cầm ly rượu bước về phía cô, rõ ràng là muốn ép cô phải uống. Tiểu Ưu thấy vậy vội lo lắng định bước lên ngăn cản, nhưng chưa kịp làm gì thì một bàn tay khác đã nhanh hơn, mạnh mẽ giữ lấy cổ tay của Lăng Thạc.
Ngay lập tức, ly rượu rơi xuống sàn, thủy tinh vỡ vụn, rượu bắn tung tóe khắp nơi, âm thanh chói tai vang vọng cả căn phòng. Vẻ mặt đắc ý vừa rồi của Lăng Thạc bỗng chốc biến thành đau đớn, hắn khuỵu xuống, tay kia cố vùng vẫy khỏi lực siết chặt như thép, miệng không ngừng la hét:
"Đau... đau quá... Mau thả tay ra!"
Một bóng dáng cao ráo mặc áo sơ mi trắng xuất hiện phía sau Khương Nhiên. Một tay anh bóp chặt cổ tay Lăng Thạc, tay kia ôm Khương Nhiên kéo nhẹ vào lòng, giọng nói đầy lo lắng hỏi:
"A Nhiên, em không sao chứ?"
"Hả?" Khương Nhiên sững người ngước lên, nhận ra người tới là Phiền Thần, liền ngơ ngác hỏi lại:
"Sao anh lại ở đây?"
Phiền Thần không trả lời ngay, ánh mắt lạnh băng liếc qua ly rượu vỡ trên sàn, giọng anh lập tức trở nên u ám lạnh lẽo:
"Anh dám ép cô ấy uống rượu sao?"
Sát khí rõ rệt trong giọng nói khiến cả căn phòng đông cứng. Đám bạn của Lăng Thạc vừa nhìn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền