Chương 457: Lăng thiếu gia thảm đến không nỡ nhìn (2)
Buổi trưa, Văn tổng vui vẻ mời toàn thể nhân viên ra ngoài ăn mừng. Họ vừa ra khỏi cửa thì đã thấy Lăng Thạc đứng dựa vào chiếc xe sang, dáng vẻ thấp thỏm, liên tục ngó về phía bên này.
Dường như đã chờ khá lâu, vừa thấy cô xuất hiện, anh ta lập tức đứng thẳng dậy, gọi lớn:
"Khương Nhiên!"
"Lăng Thạc! Anh định làm gì thế?"
Tiểu Ưu cũng lập tức nhận ra anh ta, nhớ lại chuyện lần trước ở quán bar anh ta ép cô uống rượu, vội vàng chắn ngay trước mặt Khương Nhiên, ánh mắt đầy cảnh giác.
"Tôi tìm cô ấy có chút việc riêng."
Lăng Thạc cố gắng kiềm chế cảm xúc, thấp giọng nói:
"Ở đây không tiện, có thể sang bên kia nói chuyện một chút được không?"
Anh ta vừa nói vừa liếc nhìn xung quanh, rồi chỉ tay về phía con hẻm nhỏ bên cạnh công ty.
Nghe anh ta nói vậy, không chỉ Tiểu Ưu mà ngay cả Khương Nhiên cũng sinh ra vài phần cảnh giác:
"Tôi và anh đâu có quen thân, không có thời gian đâu!"
Nói xong, cô liền kéo Tiểu Ưu quay người định đi thẳng về phía nhà hàng.
Lăng Thạc lập tức hoảng hốt, vội vàng bước tới chặn trước mặt hai người. Vừa thấy rõ dáng đi của anh ta lúc này cực kỳ kỳ lạ, cả hai cô gái đều sững sờ.
"Chân anh bị sao thế?"
Khương Nhiên không nhịn được hỏi, ánh mắt hướng xuống chân phải của anh ta, rõ ràng không thể bước đi bình thường.
"Gãy rồi!" Anh ta vừa đi nhanh mấy bước, lập tức động tới vết thương, đau tới mức khuôn mặt méo xệch cả đi.
Hai người càng thêm kinh ngạc. Hóa ra lúc nãy anh ta đứng dựa vào xe không phải vì kiêu căng, mà do chân không ổn. Nhưng lần trước rõ ràng A Thần chỉ bẻ tay thôi mà, sao giờ chân anh ta cũng bị gãy luôn thế này?
Khương Nhiên theo bản năng nhìn sang cánh tay phải của anh ta. Lăng Thạc thấy vậy lập tức hiểu ngay suy nghĩ của cô, khóe miệng giật giật, bất đắc dĩ nói:
"Khỏi nhìn, tay cũng gãy luôn rồi đây này!"
Nói xong, anh ta giơ cánh tay lên, kéo ống áo để lộ lớp bột thạch cao dày cộm bên trong, thương thế rõ ràng còn nghiêm trọng hơn cả chân.
"..."
Hai cô gái nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Mới mấy ngày không gặp, sao vị thiếu gia cao quý này lại rơi vào cảnh thê thảm tới mức không dám nhìn thế này chứ?
"Tôi thực sự tìm cô có việc rất gấp!"
Lăng Thạc vẻ mặt nghiêm túc nhìn Khương Nhiên, chỉ vào chân tay bó bột của mình:
"Cô nhìn tôi giờ thế này, đứng ngay cửa công ty cô thì có thể làm gì cô được nữa cơ chứ?"
Khương Nhiên hơi do dự, thấy anh ta thực sự đang rất sốt ruột, cuối cùng cũng miễn cưỡng gật đầu đồng ý. Cô bảo Tiểu Ưu đi trước tới nhà hàng, còn mình quay lại đi về phía con hẻm nhỏ theo hướng anh ta vừa chỉ.
Lăng Thạc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức khập khiễng theo sát phía sau. Dáng đi cà nhắc khổ sở ấy khiến Khương Nhiên có chút áy náy, suýt thì định quay sang giúp anh ta một phen.
Đi vào trong hẻm nhỏ, tuy không phải quá vắng vẻ nhưng cũng không có người qua lại, chỉ có hai người đối mặt nhau.
"Nói đi, rốt cuộc anh tìm tôi có chuyện gì?"
Khương Nhiên thực sự không hiểu nổi động cơ của Lăng Thạc. Hai người họ rõ ràng mới chỉ gặp nhau duy nhất một lần ở quán bar, tuy lúc đó có chút không vui, nhưng đối tượng anh ta nhắm vào rõ ràng là Văn tổng, đâu có liên quan gì tới cô? Trừ phi anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền