ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cứu Vớt Lục Giới Bắt Đầu Từ Yêu Đương (Dịch)

Chương 459. Hiện trường mất mặt của Khương Nhiên tại nhà hàng (2)

Chương 459: Hiện trường mất mặt của Khương Nhiên tại nhà hàng (2)

Giọng của Lăng Thạc vừa to vừa rõ, vang vọng khắp nhà hàng, lập tức át hết mọi tiếng cười nói, cụng ly xung quanh. Trong tích tắc, cả nhà hàng đều đổ dồn ánh mắt về phía hai người họ.

Toàn bộ không gian bỗng chìm vào im lặng tuyệt đối...

Khương Nhiên đang do dự xem có nên chuồn lẹ hay không, thì thấy Lăng Thạc nghiến răng một cái, dường như quyết tâm làm một điều gì cực kỳ trọng đại. Thế rồi hắn cứ thế bước thẳng đến trước mặt cô, ngay lập tức lại "phịch" một tiếng, quỳ gối tại chỗ, lớn tiếng cầu xin:

"Tổ sư bà bà ơi, tôi thật sự biết sai rồi, cầu xin cô tha lỗi cho tôi đi mà!"

Khương Nhiên: "..."

Tiểu Ưu: "..."

Tất cả mọi người xung quanh: "..."

Chưa hết, Lăng Thạc còn quỳ rất ngay ngắn, dáng vẻ như thể nếu cô không chịu tha lỗi thì hắn sẽ quỳ mãi không đứng lên. Rõ ràng vì muốn xin lỗi, hắn đã vứt luôn cả thể diện đi rồi. Nhưng vấn đề là, hắn không biết xấu hổ, thì người xấu hổ sẽ là người khác.

Mà người xấu hổ ấy chính là cô chứ còn ai nữa!

Đường đường là một người đàn ông trưởng thành, đột nhiên quỳ xuống giữa chốn đông người, còn la hét gọi cô là

"tổ sư bà bà"

, bảo cô làm sao mà chịu nổi đây? Lần đầu tiên trong đời, Khương Nhiên thật sự hiểu rõ cảm giác mất mặt tới mức muốn độn thổ là thế nào!

Cô lập tức đông cứng tại chỗ, chẳng biết phản ứng ra sao. Văn tổng, người vừa nãy còn đang vui vẻ trò chuyện bên cạnh cũng quay sang nhìn, ánh mắt đầy nghi ngờ quét tới quét lui giữa hai người, như đang tự hỏi: Hai người này có quan hệ kiểu gì mà lại lằng nhằng phức tạp thế, sao trước giờ mình không biết nhỉ?

Không không không, Văn tổng ơi, anh nghe tôi giải thích đã! Tôi thật sự không có họ hàng gì với người này đâu, tôi tuyệt đối không phải gián điệp thương mại mà!

Ngay lúc cô đang hoảng loạn không biết xử trí ra sao, một giọng nói quen thuộc và đầy ấm áp vang lên, cứu cô khỏi khoảnh khắc xấu hổ tột cùng này.

"A Nhiên!"

Không biết từ lúc nào, Phiền Thần đã xuất hiện trước cửa nhà hàng. Gương mặt tuyệt mỹ của anh như tự phát ra hiệu ứng phát sáng, lập tức thu hút toàn bộ ánh mắt trong nhà hàng, khiến mọi người trong nháy mắt quên sạch cảnh tượng ngượng ngùng vừa rồi. Ngoại trừ Lăng Thạc vẫn đang quỳ dưới đất!

Hắn vừa nhìn rõ người đến, mặt lập tức biến sắc. Đây chẳng phải chính là người đàn ông hôm trước đã nhẹ nhàng vặn gãy tay hắn sao? Nghĩ đến đây, hắn vô thức sờ vào cánh tay còn đang bó thạch cao của mình, tự nhiên lại thấy đau thêm mấy phần.

"Giáo sư Phiền!"

Văn tổng vừa thấy người tới liền nhiệt tình bước lên chào hỏi:

"Không ngờ ngài lại ghé qua đây!"

"Chào Văn tổng."

Phiền Thần lịch sự bắt tay anh ta, rồi mỉm cười dịu dàng:

"Nghe nói chiều nay mọi người nghỉ sớm, tôi tới đón vợ mình về thôi."

Nói xong, anh trực tiếp nắm lấy tay Khương Nhiên, người đang ngồi cứng ngắc trên ghế.

Khương Nhiên suýt chút nữa thì òa khóc, lập tức đứng bật dậy, nắm chặt tay anh.

Trời ơi, A Thần đúng là cứu tinh của cô, mau chạy khỏi đây thôi, mất mặt chết mất!

"Vậy chúng tôi không làm phiền nữa, xin phép đi trước."

Phiền Thần nhẹ nhàng gật đầu chào Văn tổng.

"À, được được, giáo sư Phiền đi thong thả!"

Văn Đào vẫn còn chưa hết ngơ ngác. Trong lòng anh ta vẫn đang vô cùng hỗn loạn, hoàn toàn không thể hiểu nổi nhân viên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip