Chương 462: Cuộc điện thoại kỳ lạ từ nhà trẻ Thiên Tinh (1)
Trước đó, khi vừa buông điện thoại, Khương Nhiên vốn đã nghĩ đây chắc chắn chỉ là một sự nhầm lẫn nào đó, lát nữa gọi lại giải thích là xong. Nhưng không hiểu sao, tiếng gọi "mẹ ơi" non nớt, ngọt ngào ấy cứ mãi vang vọng bên tai cô không dứt...
Khương Nhiên ngồi ngẩn người, trong lòng càng lúc càng rối bời. Dù cố gắng suy nghĩ thế nào, cô vẫn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Lạ lùng hơn nữa, mỗi lần nhớ tới giọng nói trẻ con non nớt trong điện thoại vừa rồi, tim cô bất giác lại quặn lên từng hồi, cảm giác như thật sự có một sợi dây vô hình kết nối cô với đứa bé ấy.
Càng nghĩ càng thấy bối rối, cuối cùng cô quyết định đứng dậy thu dọn đồ đạc, rời khỏi công ty để đến tận nơi tìm hiểu. Vừa mới mở cửa định bước ra ngoài, cô suýt va phải Tiểu Ưu đang hấp tấp chạy vào.
Tiểu Ưu tròn mắt ngạc nhiên hỏi ngay:
"Nhiên Nhiên, cậu định đi đâu vậy? Chút nữa họp rồi mà?"
"Tớ có việc gấp, cần phải ra ngoài một chút. Cậu báo với sếp giúp tớ nhé."
Tiểu Ưu lập tức kinh ngạc nhìn cô:
"Không phải chứ? Có việc gì mà đến mức cậu phải bỏ họp luôn vậy?"
Khương Nhiên thoáng do dự, nhưng cuối cùng vẫn quyết định nói thật:
"Tớ vừa nhận được điện thoại của nhà trẻ bảo rằng con trai tớ đánh nhau với bạn, giờ phải tới đó ngay xem sao."
Tiểu Ưu nghe xong liền ngây người tại chỗ, miệng há hốc mãi không khép lại được, mãi một lúc sau mới lắp bắp lên tiếng:
"Cậu... cậu có con từ bao giờ thế? Sao tớ không biết gì hết vậy?"
Khương Nhiên cũng nhíu mày bất lực:
"Tớ cũng vừa mới biết đây thôi."
Nói xong, cô mặc kệ Tiểu Ưu vẫn còn đứng chết lặng tại chỗ, vội vàng rời công ty, lên xe lái thẳng tới nhà trẻ Thiên Tinh.
Khi Khương Nhiên vừa tới nơi, vừa bước chân vào cổng nhà trẻ đã thấy một cô giáo mặc váy công sở đứng sẵn ngoài cửa văn phòng. Thấy cô xuất hiện, đối phương lập tức nghiêm túc hỏi:
"Xin hỏi chị có phải là Khương Nhiên không?"
"Là tôi đây."
Khương Nhiên gật đầu đáp.
Nữ giáo viên kia vội bước tới tự giới thiệu:
"Tôi là cô Lưu, phụ trách lớp Chồi Ba, cô giáo chủ nhiệm của bé Khương Liên. Cuối cùng chị cũng đến rồi, mau vào đây đi."
Nghe cô giáo gọi cái tên "Khương Liên", cảm giác kỳ lạ trong lòng Khương Nhiên lại càng rõ rệt hơn. Cô không nói thêm nữa, vội vàng bước theo cô Lưu vào văn phòng.
Cửa vừa mở ra, Khương Nhiên lập tức nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đáng yêu đang ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế nhỏ, hai chân bé còn chưa chạm đất. Khuôn mặt nhỏ trắng hồng, mềm mại dễ thương đến mức khiến tim cô run lên từng hồi.
Ngay giây phút ấy, một cảm giác quen thuộc kỳ lạ bất chợt ùa tới, khiến cô sững sờ không thể rời mắt.
Như cảm nhận được ánh mắt của cô, đứa trẻ lập tức ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen láy, to tròn như hai viên ngọc lập tức sáng bừng vui mừng, bé con lập tức tụt khỏi ghế, vui vẻ chạy ào về phía cô, giọng nói trong trẻo ngọt ngào vang lên:
"Mẹ ơi!"
Khương Nhiên đứng ngây người tại chỗ, tim đập liên hồi, hoàn toàn không biết nên làm gì tiếp theo. Nhưng cơ thể cô lại phản ứng theo bản năng, lập tức đưa hai tay ra ôm lấy thân hình nhỏ bé mềm mại ấy vào lòng.
Khoảnh khắc ôm lấy đứa trẻ, cảm giác chân thật đến mức cô phải giật mình. Một mùi hương nhẹ nhàng như hương sen thoảng quanh chóp mũi, khiến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền