ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cứu Vớt Lục Giới Bắt Đầu Từ Yêu Đương (Dịch)

Chương 464. Nhà trẻ của Tiểu Liên Tử mời phụ huynh (1)

Chương 464: Nhà trẻ của Tiểu Liên Tử mời phụ huynh (1)

Khương Nhiên nhíu mày, quay sang cô giáo đang đứng ngay cửa văn phòng:

"Cô là cô Lưu đúng không? Rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy cô?"

Cô giáo Lưu thở dài ngán ngẩm, đẩy gọng kính, vẻ mặt khổ sở:

"Mẹ Khương à, lần này quả thật là lỗi của Khương Liên rồi. Cháu mới có chút tuổi đầu mà dám xúi cả lớp trốn học tập thể! Chưa hết, còn hò hét đòi bỏ nhà ra đi nữa, thừa lúc các cô sơ ý liền dẫn các bạn lẻn ra sân sau, trèo tường bỏ trốn ra ngoài!"

"Hả? Bỏ... bỏ trốn á?"

Khương Nhiên trợn tròn mắt, không lẽ đây không phải là đánh nhau sao?

Cô Lưu đau lòng gật đầu, tiếp tục kể lể:

"Nhà trẻ chúng tôi bao năm nay chưa từng xảy ra vụ nào nghiêm trọng thế này. May mà bác bảo vệ tuần tra kịp thời phát hiện, chứ không chắc tụi nhỏ đã bỏ đi mất rồi!"

Khương Nhiên: "..."

Gan của đứa bé này lớn đến vậy à?

"Cô nghĩ thử mà xem, đột nhiên mất tích nhiều trẻ như thế, cô giáo nào chịu nổi áp lực chứ! Ngoài kia đường xá xe cộ đông đúc, mấy đứa nhỏ này mới năm sáu tuổi, nguy hiểm biết chừng nào!"

Cô Lưu càng nói càng run giọng.

Khương Nhiên cúi đầu nhìn bé con vẫn đang dụi dụi mặt vào lòng mình, vừa định lên tiếng hỏi thì đã có một đứa bé đứng gần đó bất mãn phản bác đầy khí thế:

"Đại ca sẽ bảo vệ tụi con mà, có gì mà nguy hiểm chứ!"

"Đúng rồi đó, đại ca lợi hại như vậy, chắc chắn không sao đâu!"

Một đứa bé khác nhanh chóng hưởng ứng.

Các phụ huynh nghe thế không nhịn được nữa, đồng loạt cốc nhẹ lên đầu tụi nhỏ:

"Đại ca đại tẩu gì ở đây, tụi con mới có tí tuổi đầu thôi đó, có biết nguy hiểm là gì không hả? Xem lại mấy vết thương trên người kìa, còn bảo không sao được nữa!"

"Cái đó là do tụi con trèo tường, lúc kéo các bạn nữ lên mới bị thương thôi, đâu phải lỗi của đại ca!"

Một cậu nhóc ngang bướng cãi lại.

Những đứa trẻ khác cũng lập tức nhao nhao đồng tình:

"Đúng rồi, cô giáo chẳng phải dạy tụi con phải đoàn kết giúp đỡ bạn bè sao? Tụi con đang làm theo lời cô đó thôi!"

"Bạn Oánh Oánh còn đạp cả lên vai con để trèo tường mà, con làm người tốt đó!"

"Con cũng giúp bạn Tư Đồng nữa, tụi con rõ ràng đang làm việc tốt mà, sao cứ trách đại ca chứ!"

"Đúng, đúng đó! Chẳng qua tụi con tu luyện chưa đủ mạnh nên áo mới rách, chẳng liên quan gì tới đại ca hết trơn!"

Khương Nhiên phải dỗ dành rất lâu, cậu bé trong lòng mới chịu ngừng khóc. Thế nhưng thi thoảng bé vẫn nức nở vài tiếng, vùi mặt vào ngực cô trông đáng thương vô cùng. Nhìn vậy, cô chỉ biết nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi, hoàn toàn quên mất mục đích ban đầu tới đây là để làm rõ hiểu lầm.

Ở phía bên kia, các phụ huynh cũng đã bình tĩnh hơn. Một người phụ nữ đứng gần nhất lên tiếng trước, giọng ôn hòa hơn rất nhiều:

"Cô là mẹ bé Khương Liên đúng không? Chuyện hôm nay chắc cô cũng thấy rồi đó, thật tình chúng tôi không muốn làm khó một đứa trẻ, nhưng... cô nhìn con chúng tôi xem, tụi nhỏ ra nông nỗi này, cô cũng nên giáo dục cháu nhà một chút thì hơn."

Nói xong, người mẹ ấy lập tức kéo đứa con đang trốn sau lưng ra trước mặt. Có lẽ do ban nãy bị tiếng khóc kinh thiên động địa của bé Khương Liên làm choáng váng, bà cũng không còn hùng hổ nữa, ngược lại còn hơi ái ngại.

Các phụ huynh khác thấy vậy lập

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip