ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cứu Vớt Lục Giới Bắt Đầu Từ Yêu Đương (Dịch)

Chương 467. Âm mưu nhỏ của Tiểu Liên Tử (2)

Chương 467: Âm mưu nhỏ của Tiểu Liên Tử (2)

Trước đó vì chuyện của Lăng Thạc, Tiểu Liên Tử vô tình phát hiện cha đã tìm được mẹ. Lăng Uy muốn cháu trai mình đi xin lỗi nên đã điều tra thông tin của Khương Nhiên trước, Tiểu Liên Tử nhân cơ hội đó ghi nhớ luôn số điện thoại. Sau đó, cậu bé cố tình gây chuyện ở trường mẫu giáo, thuận miệng đọc ra số của Khương Nhiên, ép cô chủ động tìm đến gặp mình.

Chỉ để gặp được mẹ, Tiểu Liên Tử thật sự đã dùng hết mọi tâm cơ mà một đứa bé năm tuổi có thể nghĩ ra được.

Phiền Thần đặt đứa nhỏ xuống, khuôn mặt lập tức trở nên nghiêm khắc, lạnh lùng nhìn cậu bé trước mặt:

"Tại sao con lại làm như vậy?"

Tiểu Liên Tử giật mình run nhẹ một cái, vội vàng cúi gằm mặt xuống, bộ dạng đầy chột dạ vì biết mình vừa gây họa.

"Cha đang hỏi con đấy."

Phiền Thần tiếp tục chất vấn, trong lòng thật sự đau đầu. Nếu không phải anh sớm đặt một đạo ấn ký trên người A Nhiên, tình cờ cảm nhận được cô xuất hiện ở tận đầu kia thành phố, thì anh hoàn toàn không ngờ Tiểu Liên Tử lại dám cố ý gây chuyện ở trường mẫu giáo để dẫn dụ cô tới gặp.

Tiểu Liên Tử mím môi, khuôn mặt nhỏ tràn đầy tủi thân, mắt đã hơi đỏ lên, nhỏ giọng đáp bằng giọng run run:

"Con... con chỉ muốn gặp mẹ thôi mà. Các bạn khác đều có mẹ đến đón, chỉ có con là không. Rõ ràng mẹ chính là mẹ con, tại sao con lại không thể gặp được chứ!"

Phiền Thần hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cơn giận, nhẹ nhàng giải thích:

"Cha đã nói với con rồi, hiện tại mẹ con đang trong tình trạng đặc biệt, vẫn chưa nhớ ra chúng ta. Với thế giới này mà nói, cả cha lẫn con đều không nên xuất hiện ở đây, chúng ta chỉ có thể chờ đợi cô ấy tự mình thức tỉnh. Nếu chúng ta tùy tiện can thiệp vào, hoặc để mẹ con biết những chuyện này quá sớm, rất có thể sẽ gây ra hỗn loạn thời không. Đến lúc ấy, tất cả sẽ tan biến hết."

Khi ấy, cậu bé mới thực sự mất mẹ mãi mãi.

Tiểu Liên Tử nghe vậy, đôi mắt càng đỏ hoe, nói nhỏ đầy oan ức:

"Nhưng con chỉ muốn mẹ nhanh nhanh về với chúng ta thôi..."

Phiền Thần cụp mắt xuống, khẽ thở dài:

"Cha làm sao lại không mong mẹ con sớm nhớ ra chúng ta chứ? Nhưng Tiểu Liên Tử à, con không còn là đứa bé ba, bốn tuổi nữa rồi. Năm nay con đã năm tuổi, con còn nhớ khi cha đưa con tới thế giới này, con đã hứa với cha điều gì không?"

Tiểu Liên Tử cúi đầu càng thấp hơn, lí nhí như tiếng muỗi:

"Ngoan ngoãn nghe lời, không được gây chuyện."

"Nếu vậy, hôm nay con đang làm cái gì đây?"

"..."

Tiểu Liên Tử lập tức im bặt.

"Bình thường con muốn nghịch ngợm thế nào cha cũng chiều theo. Nhưng chuyện này liên quan trực tiếp đến an nguy của mẹ con, con cần hiểu chuyện hơn một chút."

Giọng nói của Phiền Thần càng nghiêm khắc hơn:

"Nếu con vẫn cứ không chịu nghe lời, vậy cha đành phải đưa con về chỗ đại ca con thôi."

"Không được đâu!"

Tiểu Liên Tử lập tức hoảng hốt, nước mắt tuôn ào ào, vội vàng lao đến ôm chặt lấy Phiền Thần, òa khóc nức nở:

"Con không về đâu! Con sai rồi, sau này con sẽ ngoan ngoãn, con không dám đi tìm mẹ nữa! Cha đừng đưa con về..."

Phiền Thần nhắm mắt lại, rốt cuộc vẫn mềm lòng. Anh cúi người xuống, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt đứa nhỏ, giọng điệu dịu xuống vài phần:

"Không được tái phạm lần nữa, nghe rõ chưa?"

Nghe

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip