Chương 470: Cháu rể lần đầu ra mắt ông bà (1)
Khương Nhiên mất ba mẹ từ khi còn nhỏ, vì thế từ bé cô đã sống cùng ông bà nội. Đối với cô, người thân ruột thịt duy nhất chính là hai ông bà, nên chuyện kết hôn nhất định phải thông báo với họ đầu tiên. Vì hôm sau vừa đúng là cuối tuần, Phiền Thần cảm thấy đã quyết định thì nên hành động luôn, dứt khoát hôm nay sẽ tới nhà gặp người lớn. Thời gian tuy hơi gấp gáp, ngay cả Khương Nhiên cũng chưa kịp báo trước với ông bà nội, nhưng Phiền Thần vẫn rất chu đáo chuẩn bị đầy đủ lễ vật.
"À, đúng rồi, A Thần, ba mẹ anh thì sao?"
Khương Nhiên đột nhiên hỏi, bởi hình như trước giờ cô chưa từng nghe Phiền Thần nhắc đến gia đình.
Phiền Thần hơi trầm mặc một chút rồi nhẹ nhàng đáp:
"Anh chỉ có một thân một mình, ngoài Tiểu Liên Tử ra thì chẳng còn ai thân thích cả. Em không cần bận tâm đâu."
Khương Nhiên thoáng sững người. Cô cứ nghĩ anh xuất sắc như vậy, chắc chắn xuất thân từ một gia đình danh giá nào đó, không ngờ anh lại là trẻ mồ côi. Cô vội nhỏ giọng xin lỗi:
"Xin lỗi, em không biết..."
Phiền Thần dịu dàng cười, nắm lấy tay cô thật chặt, chân thành nói:
"Không sao mà, sau này anh có em là đủ rồi."
Anh nói quá chân thành, ánh mắt nhìn cô còn đầy kiên định, khiến tim Khương Nhiên đập loạn lên từng nhịp. Không nhịn được nữa, cô liền ôm chầm lấy anh:
"Ừm, sau này em luôn bên cạnh anh mà."
Ôi trời ơi, sao người đàn ông này lúc nào cũng dễ dàng làm trái tim cô rung động như vậy chứ!
Nụ cười trên môi Phiền Thần càng rạng rỡ hơn. Khuôn mặt vốn dĩ tuyệt mỹ lúc này lại như bừng sáng, đẹp tới mức khiến người ta không thể dời mắt.
Anh dịu dàng vòng tay ôm lấy cô, từ từ cúi đầu xuống, không khí trong phòng bắt đầu trở nên mập mờ. Ngay lúc đôi môi anh gần như sắp chạm vào cô thì một giọng nói non nớt, đầy hào hứng vang lên phá tan bầu không khí:
"Con nữa, còn con nữa mà!"
Tiểu Liên Tử nhảy xuống khỏi ghế, hớn hở chạy vội về phía hai người, hai tay giơ lên cao, vui vẻ nói lớn:
"Con cũng muốn tham gia nữa!"
Hai người lớn lập tức cứng đờ tại chỗ.
Sắc mặt Phiền Thần tối sầm lại, anh quay đầu nhìn cậu nhóc bằng ánh mắt lạnh nhạt:
"Bài tập làm xong hết rồi mới được nói chuyện."
"..."
Cậu bé vừa phấn khích lập tức đứng im bất động, khuôn mặt nhỏ xíu lập tức nhăn nhó, môi chu lên đầy tủi thân. Cậu bé bất lực quay trở về ghế, ngoan ngoãn cầm bút lên, ủ rũ tiếp tục làm bài tập.
Tại sao trẻ mẫu giáo ngày nào cũng phải làm bài tập về nhà vậy trời? Thế này còn khổ hơn cả tu luyện nữa mà!
Sáng hôm sau, anh đúng giờ đến đón Khương Nhiên. Hôm nay trông anh đặc biệt chỉnh chu khác thường, không giống như thường ngày chỉ mặc sơ mi trắng đơn giản hay quần áo thoải mái. Lần này anh cố ý mặc hẳn một bộ vest lịch sự, giày da còn được đánh bóng tới mức sáng loáng. Từ đầu đến chân anh đều toát ra khí chất nghiêm túc, lại thêm vẻ ngoài trời sinh vốn đã cực phẩm, càng khiến Khương Nhiên ngẩn ngơ vì thấy anh đẹp đến mức không chân thực.
Có lẽ vì quá căng thẳng, suốt cả quãng đường Phiền Thần cứ liên tục kiểm tra bản thân mình. Khi thì kéo nhẹ tay áo, lúc lại chỉnh cổ áo sơ mi, ngay cả tư thế ngồi trên xe cũng thẳng tắp đầy nghiêm chỉnh, như thể chỉ cần sơ suất một chút thôi cũng ảnh hưởng tới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền