Chương 472: Vô tình khoe khoang mới là chí mạng nhất (1)
Thực ra Khương Nhiên không có quá nhiều ấn tượng về Chu Khả. Trong ký ức của cô, anh chỉ là "con nhà người ta" mà các bậc phụ huynh vẫn hay lấy làm ví dụ khi dạy con mình. Hồi nhỏ, cô thường xuyên nghe ông bà kể về anh: nào là thi cử luôn đứng đầu trường, rồi lại tham gia thi đấu đủ loại và giành đủ thứ giải thưởng. Thậm chí bà nội cô mỗi lần dạy bảo cô đều nói:
"Con nhìn Chu Chu nhà bên xem người ta giỏi thế nào kìa!"
. Vì vậy mà lũ trẻ trong khu ít nhiều đều không ưa anh chàng học sinh gương mẫu này. Huống hồ Chu Khả còn lớn hơn cô hai tuổi, lúc nhỏ cũng ít khi chơi cùng nhau.
Sau này, khi Khương Nhiên vào cấp ba, ngày đêm lao vào cuộc chiến cam go của kỳ thi đại học, cô càng chẳng có thời gian để ý đến anh nữa. Đến một ngày nọ, cô chợt nhận ra nhà bên cạnh đã chuyển đi mất rồi. Hỏi bà nội mới biết ba mẹ anh ly hôn, gia đình chuyển đi nơi khác, còn anh thì xuất ngoại du học, từ đó mất liên lạc luôn.
Khương Nhiên hoàn toàn không ngờ rằng, sau nhiều năm như vậy, ông bà nội lại có ý định giới thiệu Chu Khả cho cô, hơn nữa còn trực tiếp dẫn người ta về tận nhà như hôm nay.
Và rồi, mọi chuyện diễn ra như Khương Nhiên không thể ngờ tới.
"À thì... cũng gần đến giờ cơm rồi, hay là mọi người ở lại ăn trưa nhé?"
Ông nội Khương xoa xoa hai bàn tay, cố làm dịu đi bầu không khí đang ngày càng gượng gạo.
"Đúng đúng, ở lại ăn cơm luôn đi!"
Bà nội lập tức tiếp lời, vui vẻ tươi cười để phá tan sự ngại ngùng:
"Sáng nay bà mới mua rất nhiều thức ăn ngon, hôm nay nhất định phải để các cháu nếm thử tay nghề của bà."
"Nếu vậy thì phiền bà rồi ạ."
Phiền Thần lịch sự gật đầu đồng ý, nhưng ánh mắt anh lại vô thức liếc về phía Chu Khả đứng cạnh bên.
Khương Nhiên vốn nghĩ Chu Khả nhân lúc này sẽ cáo từ rời đi, không ngờ anh ta lại mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu:
"Lâu rồi cháu không được ăn món bà Khương nấu, hôm nay coi như cháu may mắn, vậy cháu không khách sáo nữa ạ."
Nói xong, anh ta hơi nghiêng đầu nhìn sang phía Phiền Thần. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, giữa hai người đàn ông như lóe lên vài tia lửa điện, không khí lập tức càng thêm kỳ lạ.
"Tốt, tốt lắm... À, cháu tên là Tiểu Thần phải không?"
Bà nội Khương chợt nghĩ tới điều gì đó, quay sang nhìn Phiền Thần, nụ cười càng hiền hậu hơn trước. Đây là bạn trai cháu gái dẫn về, càng nhìn bà càng thấy thuận mắt, giọng điệu cũng mềm mại hơn hẳn:
"Cháu có kiêng món gì không, cứ nói với bà một tiếng nhé!"
"Cảm ơn bà, cháu không kiêng gì đặc biệt cả, chỉ là..."
Phiền Thần hơi quay sang liếc nhìn Khương Nhiên, nhẹ giọng bổ sung thêm:
"Nếu được, bà đừng bỏ rau mùi vào món ăn nhé."
"Cháu không ăn rau mùi à? Thật là trùng hợp quá, con bé Nhiên nhà bà từ nhỏ cũng không ăn được rau mùi!"
Bà nội càng nghe càng vui vẻ, khuôn mặt rạng rỡ như hoa.
Khương Nhiên nghe vậy lòng bỗng mềm nhũn, bàn tay nhỏ nhắn bất giác siết chặt tay Phiền Thần hơn một chút. Anh rõ ràng không phải người ghét rau mùi, chỉ đơn giản là luôn nhớ rõ sở thích của cô mà thôi.
"Các cháu ngồi đây trò chuyện với ông trước đi nhé, bà vào bếp nấu cơm, một lát là xong ngay thôi."
Bà nội cười đến mức mặt cũng cứng cả lại, vừa xoay người vừa liên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền