ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cứu Vớt Lục Giới Bắt Đầu Từ Yêu Đương (Dịch)

Chương 475. Chu Khả vẫn nhớ mãi chuyện tỏ tình (2)

Chương 475: Chu Khả vẫn nhớ mãi chuyện tỏ tình (2)

Khương Nhiên và Chu Khả im lặng suốt đoạn đường xuống lầu. Mãi đến khi bước ra khỏi hành lang, chậm rãi dạo bước trên con đường nhỏ trong tiểu khu, cô mới ngập ngừng mở lời, giọng đầy áy náy:

"Xin lỗi anh nhé, học trưởng Chu. Bà nội em không biết chuyện em có bạn trai, nên mới gây ra hiểu lầm như hôm nay, khiến anh phải mất công chạy một chuyến thế này."

Chu Khả bất ngờ dừng bước, ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ đau khổ và khó hiểu:

"Hiểu lầm à? Nhiên Nhiên, giữa chúng ta... chỉ một câu 'hiểu lầm' là có thể giải quyết dễ dàng vậy sao?"

"Hả?"

Lần này tới lượt Khương Nhiên ngẩn người. Nghe giọng anh ta cứ như thể cô là kẻ phụ bạc không bằng:

"Học trưởng Chu, em thật sự không hiểu anh đang nói gì hết."

Chu Khả hít sâu một hơi, giọng thấp xuống mang theo chút giận dỗi khó kìm nén:

"Nhiên Nhiên, năm năm trời xa cách, em thay lòng đổi dạ, anh không trách em. Nhưng mà... em cũng không cần dùng cách này để nói cho anh biết đáp án chứ?"

"Khoan đã!"

Khương Nhiên nghe tới đây thì càng lúc càng cảm thấy sai sai, vội vàng ngắt lời, mày nhíu chặt lại:

"Học trưởng Chu, sao càng nói em càng mơ hồ thế này? Đúng là chúng ta lớn lên cùng nhau, nhưng hình như em chưa từng yêu đương với anh mà? Xa cách năm năm cái gì, thay lòng đổi dạ cái gì, anh nói rõ hơn xem nào?"

Nghe cô nói vậy, Chu Khả càng thêm thất vọng, nét mặt càng u ám hơn:

"Em dám khẳng định em chưa từng thích anh một chút nào sao?"

"Đương nhiên rồi!"

Khương Nhiên chẳng chút do dự đáp lại. Thậm chí nếu hôm nay anh ta không xuất hiện, cô gần như còn quên mất sự tồn tại của người hàng xóm này luôn ấy chứ.

Chu Khả sững người mất một lúc, đáy mắt thoáng qua sự tổn thương rõ rệt, giọng nói trở nên dịu dàng xen lẫn chút bi thương:

"Vậy tại sao năm năm trước, em lại hẹn ước với anh như vậy, khiến anh suốt mấy năm qua luôn nhớ mãi không quên, còn tự nhủ tốt nghiệp nhất định phải quay về tìm em?"

Những năm du học nước ngoài, anh sống chẳng hề dễ dàng chút nào. Cha mẹ ly hôn, mỗi người một gia đình mới, chẳng ai còn quan tâm tới anh nữa. Thứ duy nhất họ cho anh chỉ là tiền sinh hoạt gửi tới hàng tháng. Nếu không nhờ lời hứa năm đó, anh có lẽ đã chẳng thể nào vượt qua được quãng thời gian khó khăn ấy.

Năm đó, cha mẹ anh đẩy qua đẩy lại không ai muốn nhận nuôi, cuối cùng anh mới quyết định ra nước ngoài. Khi rời đi, chẳng ai tới tiễn anh, chỉ duy nhất cô ấy!

Anh đến tận giờ vẫn nhớ như in hình ảnh cô đứng đó, mặt đỏ bừng, ánh mắt sáng rực như ánh mặt trời, nói rằng anh rất tốt, bảo anh nhất định phải đợi cô. Khoảnh khắc đó đã trở thành ký ức đẹp đẽ duy nhất, là nguồn động lực lớn nhất giúp anh vượt qua những năm tháng cô đơn sau này.

Nhưng người con gái anh luôn mong nhớ suốt bao năm qua, khi trở về nước vất vả lắm mới liên lạc được, lại tận mắt chứng kiến cô ấy dắt một người đàn ông khác về nhà ra mắt.

"Khoan, khoan đã... anh càng nói em càng không hiểu."

Khương Nhiên nhíu mày, đầu óc rối tung, cố nhớ lại chuyện cũ:

"Anh đang nói hẹn ước gì vậy? Sao em hoàn toàn chẳng có chút ấn tượng nào hết?"

Cô nhớ rõ hồi bé cô còn chẳng thèm chơi chung với anh ta, nói gì tới chuyện hẹn ước yêu đương chứ?

"Em... thật sự quên rồi sao?"

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip