Chương 482: Trăm năm bên nhau, mãi mãi không rời (1)
"Tiểu Liên Hoa, lần này em đã đi bao lâu rồi?"
Khương Nhiên quay sang nhìn Phiền Thần bên cạnh, dịu dàng đưa tay chạm lên gương mặt hoàn mỹ vẫn chẳng đổi thay của anh rồi nhỏ giọng hỏi. Thế nhưng sâu trong đôi mắt ấy lại thoáng hiện lên sự tang thương, khiến lòng cô chợt đau nhói.
Ánh mắt Phiền Thần hơi chùng xuống, hàng mi khẽ rung nhẹ, vòng tay ôm lấy cô cũng siết chặt thêm vài phần. Anh cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất, nhưng trong đó vẫn ẩn chứa rất nhiều áp lực:
"Năm nghìn năm rồi."
"Năm nghìn năm..."
Trái tim Khương Nhiên run lên dữ dội, cảm giác xót xa dâng lên mãnh liệt. Cô định nói gì đó nhưng rồi lại chẳng biết an ủi thế nào, cuối cùng chỉ có thể khẽ khàng nói một câu đầy áy náy:
"Em xin lỗi..."
Phiền Thần nhẹ nhàng cười, giọng đầy dịu dàng:
"So với khoảng thời gian một nghìn năm tuyệt vọng trước kia, thì năm nghìn năm lần này cũng chẳng khó khăn đến vậy."
Anh nghiêng đầu sát vào bên tai cô, thấp giọng an ủi:
"Thiên Đạo từng nói, em rồi sẽ trở về thế giới của em, chỉ là quy tắc hai giới khác biệt, ngay cả nó cũng không biết rõ em sẽ xuất hiện vào thời đại nào. Vì thế anh đã cầu xin Thiên Đạo để mình và Tiểu Liên Tử chìm vào giấc ngủ sâu, đợi đến khi em quay lại mới thức tỉnh. Nên mấy nghìn năm qua, thực ra bọn anh chỉ ngủ say trong mộng đẹp thôi."
Ra là như vậy, Khương Nhiên lúc này mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào. Chợt nhớ tới những chuyện đã xảy ra trước khi ký ức quay trở lại, cô tò mò hỏi tiếp:
"Anh tới thế giới này từ lúc nào thế?"
"Khoảng một trăm năm trước."
Phiền Thần thật lòng đáp lại.
"Thiên Đạo đã nhắc anh rằng trong khoảng một trăm năm tới, em sẽ xuất hiện tại nơi đây, nhưng không thể xác định chính xác thời gian cụ thể. Vì thế anh tới thế giới này trước để chuẩn bị. Khi ấy ở đây vẫn đang chiến tranh loạn lạc, cũng là lúc anh nhận Lăng Uy làm đệ tử. Chỉ là thế giới này linh khí rất yếu ớt, không đủ để tu luyện. Mọi vấn đề liên quan đến thân phận, mấy năm qua đều do Lăng Uy xử lý giúp anh."
"À..."
Thảo nào anh hiểu rõ thế giới này đến vậy, thậm chí còn trở thành một chuyên gia khảo cổ nổi tiếng. Hóa ra là vì anh đã tận mắt chứng kiến trăm năm lịch sử nhân loại.
Nhưng rồi cô bỗng nhận ra một điều khác lạ:
"Khoan đã, vậy chẳng phải là anh xuất hiện ở đây trước cả khi em được sinh ra sao?"
"Ừ, đúng vậy."
Phiền Thần gật đầu nhẹ nhàng xác nhận.
"Thế tại sao trước giờ em chưa từng gặp anh lần nào?"
Với dung mạo như anh, nếu từng gặp qua, cô tuyệt đối không thể nào quên.
Ánh mắt Phiền Thần thoáng hiện chút cô đơn, anh nhẹ nhàng áp má vào tóc cô, giọng trầm xuống như đang giãi bày:
"Đó là giao ước giữa anh và Thiên Đạo. Trước khi em thức tỉnh ký ức, anh không được phép can thiệp hay làm thay đổi số phận của em. Nếu không, quy tắc thế giới sẽ sụp đổ, khi ấy có lẽ anh sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại em nữa."
Thế nên, dù suốt hơn hai mươi năm qua cô luôn ở ngay trước mắt, anh cũng chỉ có thể đứng từ xa mà lặng lẽ dõi theo. Anh chứng kiến cô sinh ra, trưởng thành, đi học, đi làm, chứng kiến cô sống một cuộc đời không có anh bên cạnh, thậm chí ngay cả việc xuất hiện trước mặt cô cũng chẳng dám làm.
Khương Nhiên lặng người suy nghĩ, một lúc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền