ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 57: Đan tu yếu gà (1)

Suốt mấy ngày liền, chủ đề bàn luận của nhóm đệ tử mới nhập môn đều xoay quanh tuyệt kỹ luyện đan bằng tay không của Phiền Thần. Màn thể hiện của Phiền Thần lần này quả thực đã chinh phục hoàn toàn bọn họ. Thậm chí có người còn âm thầm bắt chước, hậu quả là cháy mất mấy gian nhà bên Tây viện, khiến mỗi ngày ngoài cửa giảng đường luôn có một hàng dài người đứng chịu phạt.

Ngay cả Thanh Giác cũng giống như vừa tìm được niềm đam mê thứ hai ngoài món rau cải xào, không kiềm được hào hứng, kéo lấy Khương Nhiên nghiên cứu đủ điều.

"Điện hạ, người nghĩ đan luyện bằng tay thật sự tốt hơn đan luyện bằng lò ư?"

Thanh Giác vừa cố sức vò nặn ngọn lửa, vừa tò mò hỏi.

"Tại sao lại nghĩ thế?"

Khương Nhiên nhấp một ngụm trà, thản nhiên đáp.

"Ai cũng bảo vậy mà!"

Thanh Giác mân mê cọng linh thảo trong tay, phân tích:

"Hôm đó Phiền phu tử luyện ra toàn là cực phẩm đan dược, đâu phải loại dễ dàng chế ra được đâu. Có khi không dùng lò luyện chính là bí quyết tạo thành đan chất lượng cao đấy chứ!"

Khương Nhiên liếc nhìn bộ dạng vừa nghiêm túc vừa khổ não của nàng ta, nhẹ giọng đáp:

"Ta lại cho rằng, ưu điểm của phương pháp không dùng lò luyện này không nằm ở chỗ đó. Ý phu tử muốn truyền đạt cho mọi người rằng không nên quá câu nệ hình thức, có lẽ cũng chẳng liên quan gì tới tỉ lệ thành đan cả."

"Hả? Thế thì liên quan đến cái gì?"

Thanh Giác ngạc nhiên hỏi. Ngoài tỉ lệ thành đan ra, còn thứ gì quan trọng hơn nữa sao?

Nàng đặt chén trà xuống, nghĩ ngợi một chút, vờ như hờ hững hỏi:

"Vậy ngươi thấy tu luyện đan đạo có lợi ích gì?"

"Điều này thì còn phải hỏi sao! Đan dược có nhiều tác dụng lắm, ngoài chữa thương trị bệnh cơ bản ra, còn có thể nâng cao tu vi, hỗ trợ vượt qua các cửa ải tu hành..."

Thanh Giác vừa bẻ ngón tay tính toán, vừa đáp:

"Nghe nói những đại sư đan đạo còn luyện ra được cả đan dược hay pháp bảo để tấn công, sức mạnh cũng không thua gì pháp phù cao cấp đâu."

"Nếu phải chiến đấu thực sự thì người chỉ luyện đan đạo có cơ hội thắng không?"

Khương Nhiên lại hỏi tiếp.

"Sao có thể!"

Thanh Giác lập tức khẳng định chắc chắn:

"Ai lại rảnh rỗi đến mức đi đánh nhau với đan tu bao giờ!"

Xưa nay đan tu luôn giữ vai trò hậu phương, đặc biệt những người chuyên sâu về đan đạo càng được hoan nghênh. Ai biết được ngày nào đó mình có việc cần đến người ta, vì vậy bình thường chẳng ai dại gì đi gây chuyện với đan tu. Hơn nữa, phần lớn người theo đan đạo đều tính tình ôn hòa, hiếm khi xảy ra xung đột, người nổi danh trong Lục giới đều là những trưởng bối đức cao vọng trọng.

"Nhưng nếu chẳng may thì sao?"

Nàng tiếp tục dẫn dắt:

"Chẳng may gặp tình huống sống chết, buộc phải ra tay thì thế nào?"

"Thì..." Thanh Giác hơi lưỡng lự, chần chừ nói:

"Chắc hẳn đan tu cũng sẽ chuẩn bị một chút thủ đoạn phòng thân, như mang theo vài loại đan dược hoặc pháp phù công kích gì đó."

"Nếu đúng lúc ấy không mang theo hoặc đã dùng hết thì sao?"

"Vậy thì... nằm im chờ chết chứ sao nữa?"

Đan tu vốn nổi tiếng khắp Lục giới là yếu nhớt, không có đan dược hay đồ phòng thân thì chỉ có nước chịu trận thôi.

Khương Nhiên khẽ cười một tiếng, thong thả tiếp lời: "Nhưng nếu như người đó có thể giống phu tử, tại chỗ dùng tay không luyện đan, thậm chí tiện tay nhặt ngay nguyên liệu quanh đó luyện ra được

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip