Chương 67: Người quen thứ hai (1)
Trùng hợp thay, nhóm đệ tử của họ cũng chuẩn bị xuống nhân gian. Theo quy củ của Trấn Thiên Các, đệ tử ở Truyền Tống Đường cứ một khoảng thời gian lại phải tới nhân gian để lịch luyện. Khi ấy họ sẽ phải che giấu thân phận, âm thầm giải quyết những chuyện mà người phàm không thể xử lý, chẳng hạn như yêu tộc gây họa, hay một vài ác quỷ mới sinh chuyên quấy nhiễu thế gian.
Việc này xem như là một cách để các đệ tử có thể tích lũy kinh nghiệm thực chiến. Dù sao trong Lục Giới hiện giờ, cơ hội để tiên nhân ra tay đã không còn nhiều nữa. Đệ tử Trấn Thiên Các có sức chiến đấu mạnh vượt bậc so với những tiên nhân khác, cũng bởi bọn họ luôn phải sống trong tình trạng phong ấn tùy thời bạo động, tích lũy vô số kinh nghiệm ứng phó thực tiễn. Học đi đôi với hành, vốn luôn là cách tốt nhất để gia tăng thực lực.
Địa điểm lịch luyện mỗi lần đều không giống nhau, thông thường sẽ là một nhóm vài người cùng lên đường. Khương Nhiên và Thanh Giác sớm đã hẹn với Lâu Thước và Lâm Linh, nhưng không ngờ rằng khi gần tới giờ xuất phát, ngoài cửa lại xuất hiện một người hoàn toàn ngoài dự liệu.
"Khụ, ta... ta sớm đã nói với Thanh sư muội rồi, sẽ đi cùng các ngươi lần này."
Phùng Hoán nhìn về phía Thanh Giác, vừa nói vừa ho nhẹ một tiếng, cố ý ưỡn thẳng lưng lên, vẻ như muốn che giấu chút chột dạ trong lòng.
"À, đúng rồi!"
Thanh Giác lúc này mới như sực nhớ ra, giải thích:
"Phu tử nói nhóm phải có năm người, chúng ta còn thiếu một, nên tiện thể ta gọi hắn luôn."
Mọi người nghe vậy cũng hiểu ra, nhưng ánh mắt nhìn về phía Phùng Hoán thì lại chẳng chút thân thiện, bởi hắn vốn đã từng có tiền án.
Thanh Giác cũng trừng mắt nhìn hắn, cảnh cáo:
"Ngươi tự nói chỉ đi chung là để lịch luyện thôi đấy nhé! Nếu ngươi lại dám ăn nói linh tinh, hay giở trò gì đó sau lưng, ta... ta sẽ lại đánh ngươi!"
Nói rồi còn giơ giơ nắm đấm thị uy.
Phùng Hoán lập tức đỏ bừng mặt, có chút tức giận nói:
"Ai thèm giở trò gì chứ? Phùng Hoán ta đây trước nay luôn quang minh lỗi lạc, nói được làm được, chẳng thèm chơi mấy cái trò tiểu nhân ấy đâu!"
"Tốt nhất là vậy!"
Thanh Giác hừ nhẹ một tiếng, cũng không tiếp tục làm khó hắn nữa.
"Ngươi quên mất mình còn đồng ý với ta chuyện gì sao?"
Mấy người đang định đi theo, Thanh Giác bất ngờ kéo mọi người lại, nghiêm túc nhìn về phía Phùng Hoán nói.
Sắc mặt Phùng Hoán lại càng đỏ hơn, vẻ mặt tràn đầy giãy giụa, cuối cùng vẫn phải quay sang hướng Khương Nhiên cung kính hành lễ, ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Điện hạ!"
Hành động đột ngột này khiến không chỉ Khương Nhiên mà ngay cả Lâu Thước và Lâm Linh đứng bên cạnh cũng sững sờ.
Chuyện gì thế này?
Người này thật sự là Phùng Hoán cao ngạo ngang tàng ngày thường hay sao? Hắn thế mà cũng có ngày chịu cúi đầu?
Khương Nhiên chợt nhớ lại mấy ngày gần đây Phùng Hoán thường xuyên chạy đến Tây viện tìm Thanh Giác. Có lẽ vì lần trước thua trận không cam lòng, luôn muốn gỡ lại mặt mũi, nên ngày nào cũng kéo Thanh Giác ra luận bàn tỷ thí. Nhưng kết quả lần nào cũng thế, lúc đi thì hào khí ngất trời, lúc về lại mặt mũi sưng húp.
Tuy rằng tu vi Thanh Giác vẫn thấp hơn hắn, nhưng sau nhiều ngày được Khương Nhiên chỉ điểm, sự lĩnh ngộ về kiếm pháp đã không còn như trước. Dù chưa thể sánh ngang tu vi với Phùng Hoán, nhưng để đối phó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền