ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Boss Tân Thủ Thôn

Chương 100. Chu Minh Châu Đánh Mặt Ký (1)

Chương 100: Chu Minh Châu Đánh Mặt Ký (1)

Bộ Phàm nhíu mày, coi như hắn đang tự hỏi ý nghĩa những lời Chu Minh Châu vừa nói.

"Thiên vương cái địa hổ (*)?"

(*) Thiên vương cái địa hổ – Bảo tháp trấn hà yêu: Là ám hiệu giữa hai đầu lĩnh thổ phỉ trong phim Lâm Hải Tuyết Nguyên

Ánh mắt Chu Minh Châu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Bộ Phàm. Lại thấy về khó hiểu hoang mang kia trên mặt Bộ Phàm càng đậm hơn vài phần, không giống như làm bộ.

Chu Minh Châu nghi hoặc.

"Một nhân một bằng một, một nhân hai bằng hai?"

"Samida (습니다) ?"

"Hello?"

Chu Minh Châu liên tiếp hỏi vài vấn đề.

"Minh Châu, có phải ngươi vẫn chưa khỏi bệnh hay không? Ngươi nói cái gì mà khó hiểu vậy? Ngươi có cần ta... khám bệnh cho ngươi hay không?"

Bộ Phàm nhíu mày, hảo tâm dò hỏi.

"Thôn trưởng, ta không sao!"

Chu Minh Châu giật mình một cái, dường như ý thức được cái gì, sau đó lắc đầu thật mạnh.

"Thật sự không sao chứ?"

Trong mắt Bộ Phàm đầy hoang mang nói.

"Thực sự không có việc gì. Ngươi xem xem thân thể ta khoẻ mạnh lên nhiều lắm!"

Chu Minh Châu vỗ bộ ngực, bày ra bộ dáng hán tử.

"Người như ngươi không gọi là khoẻ mạnh, phải nói là mập giả tạo mới đúng, như vậy không tốt cho thân thể!"

Bộ Phàm có ý tốt nói.

"Ngươi cứ yên tâm, hiện tại ta đang rèn luyện giảm béo!"

Chu Minh Châu tràn đầy tin tưởng nói.

"Vậy là tốt rồi, nếu không có việc gì, ta phải tới tư thục!"

Bộ Phàm gật đầu.

"Thôn trưởng, từ từ, ta còn có vấn đề?"

Chu Minh Châu vội vàng gọi Bộ Phàm.

"Hả? Còn có chuyện gì?"

Bộ Phàm hiếu kỳ nói lại.

"Cái kia... Làm sao ngươi biết chuyện bảng đen và phấn viết?"

Chu Minh Châu cắn răng, hỏi.

"Ngươi hỏi chuyện này sao, nói ra thì cũng chỉ là trùng hợp mà thôi!"

Bộ Phàm thở dài:

"Ngươi cũng biết để dạy những hài tử trong thôn biết chữ, là một chuyện khó khăn tới nhường nào. Nhất là giấy và bút mực. Nhà bình thường làm sao gánh nổi chi phí đó?"

Chu Minh Châu cũng đồng ý gật đầu.

"Cho nên ngay từ đầu ta đã nghĩ tới chuyện cần tìm thứ gì đó để thay thế giấy và bút mực. Tới lúc ta nhìn thấy Thiết Đản nhà Lý Nhị thúc dùng than củi vẽ tranh trên mặt đất. Ta cảm thấy dùng than củi cũng không tồi. Có điều dùng than củi viết chữ không thành vấn đề, nhưng vấn đề là khó lau sạch sẽ. Sau này ta đã nghĩ rất nhiều cách, cuối cùng mới phát hiện ra dùng thạch cao mài thành phấn, cho thêm vào chút nước, làm ra một thứ rất dễ dàng viết chữ. Để tiện cho hài tử cầm loại chất liệu này viết chữ, ta đã biến nó thành hình dáng một cây gậy nhỏ. Mà bảng đen, cũng bởi phấn viết có màu trắng, cho nên dùng tấm ván gỗ có màu đen, sẽ khiến chữ viết trên đó càng thêm rõ ràng, lau đi cũng dễ."

Bộ Phàm nói đơn giản như vậy, nhưng trong lòng Chu Minh Châu không khỏi đau xót, trong đầu hiện lên một thân ảnh cố gắng hết lòng vì những hài tử.

"Thôn trưởng, ngươi rất ngưu xoa. Ngươi biết không, ít nhất suy nghĩ của ngươi cũng dẫn trước cổ nhân tới năm nghìn năm."

Chu Minh Châu giơ ngón tay cái lên, khen ngợi.

"Ngưu xoa? Minh Châu, ngươi lại nói cái gì rồi? Ta nghe không hiểu."

Bộ Phàm nhíu mày nói.

Chu Minh Châu lập tức che miệng lại:

"Thôn trưởng, ta nói sai rồi. Câu vừa rồi ta nói, có ý là ngươi rất lợi hại!"

"Quên đi quên đi, thời gian cũng không còn nhiều lắm, ta nên quay về tư thục!"

Bộ Phàm lắc đầu.

"Thôn trưởng, ta hỏi lại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip