Chương 107: Bất Phàm Thư Viện
Nếu biết Chu Minh Châu sau khi giảm cân sẽ bộ dạng tiêu chuẩn như vậy, thì lúc trước sau khi bị Lưu gia từ hôn, bọn họ nên nhanh chóng đến Chu gia cầu hôn.
Đáng tiếc bây giờ có hối hận cũng vô dụng.
"Học trò ta dạy ra có lý nào lại không được?"
Bộ Phàm chắp tay, mỉm cười tự tin.
...
Trên đường đi.
Năm người Thiết Đản trong lòng nói không căng thẳng là giả.
Nhưng vừa đến trong trấn nhìn thấy đường phố phồn hoa, dòng người nhộn nhịp, bọn họ trợn mắt há hốc mồm.
Không thể trách bọn họ không giật mình, dù sao đối với những đứa trẻ sống trên núi non hẻo lánh như bọn họ mà nói, đây là lần đầu tiên bọn họ lên trấn.
Vương Trường Quý cũng từng trải qua tuổi trẻ, đối với biểu hiện của đám người Thiết Đản cũng không ngoài dự đoán.
Tìm một khách điếm giá rẻ để ở lại.
Hai ngày sau.
Vương Trường Quý và năm người Thiết Đản nói rất nhiều chuyện trong phòng thi.
Đến sáng sớm ngày thi, Vương Trường Quý đưa năm người Thiết Đản tiến vào phòng thi.
Phòng thi trên trấn được xây dựng tạm thời, nằm ở chợ cách nha môn không xa, trong thời gian thi khoa cử, khu chợ này sẽ trong tình trạng đóng cửa.
Chờ kết thúc kỳ thi thì đã là buổi chiều, nhiều thí sinh bước ra khỏi phòng thi một cách trật tự.
Những thí sinh này mỗi người mặt mày ủ rũ, vừa đi vừa suy nghĩ đến cái gì, có thí sinh quen biết thì tụ lại một chỗ thảo luận.
"Không nghĩ tới bài đầu tiên lại khó khăn như vậy?"
"Đúng vậy, cũng không biết đề thi lần này rốt cuộc là ai ra, vậy mà lại ra đề khó như vậy, cái này để chúng ta trả lời thế nào?"
"Ai, hy vọng kỳ thi ngày mai ngày mốt không khó như hôm nay là được!"
Vương Trường Quý nghe thí sinh xung quanh nghị luận, không khỏi lo lắng cho năm đứa trẻ Thiết Đản.
Không nghĩ tới năm đứa nhỏ Thiết Đản lần đầu tiên đi thi đã gặp phải đề khó.
Vương Trường Quý thở dài trong lòng.
Xem ra lát nữa vẫn đừng nên hỏi mấy đứa nhỏ Thiết Đản này thi thế nào.
"Vương gia gia!"
Lúc này âm thanh của Thiết Đản truyền đến.
Vương Trường Quý giương mắt, chỉ thấy năm đứa nhỏ Thiết Đản vẫy tay với ông ta, đi tới.
"Các ngươi chắc chắn là đói bụng rồi đi, gia gia dẫn các ngươi đi ăn món ngon!"
Vương Trường Quý mỉm cười hòa ái.
"Vâng ạ!"
Năm đứa trẻ Thiết Đản cũng cảm thấy bụng có chút đói rồi.
Dù sao buổi sáng chỉ mang theo một ít lương thực thô vào phòng thi ăn.
Sau đó.
Vương Trường Quý dẫn đám người Thiết Đản đến quầy hàng bán đồ ăn vặt gần phòng thi.
Vương Trường Quý không định hỏi bọn nhỏ thi như thế nào, nhưng đám người Thiết Đản lại tò mò hỏi.
"Nhị Cẩu, các ngươi thi thế nào rồi?"
Thiết Đản cười nói.
"Những đề thi kia rất dễ, nửa ngày ta đã trả lời xong rồi!"
Trên mặt Nhị cẩu đặc biệt thoải mái.
"Ta cũng giống như vậy, ta còn sợ trả lời sai cơ, còn cẩn thật kiểm tra nhiều lần!"
Đại Trụ đứng bên cạnh gật đầu phụ họa.
"Chúng ta cũng vậy."
Hai đứa bé khác cũng phụ họa theo
"Ta còn nghĩ rằng chỉ có ta cảm thấy dễ, không ngờ tới các ngươi cũng cảm thấy như vậy!"
Thiết Đản gãi đầu cười nói.
Vương Trường Quý ngây ngẩn cả người.
Dễ sao?
Nhưng còn chưa đợi Vương Trường Quý nói chuyện, một thí sinh nhỏ tuổi ngồi ở một bên hừ lạnh một tiếng:
"Đồ ngu dốt!”
Lúc này đây ở quầy hàng vặt có không ít thí sinh đang ngồi
Bọn họ đương nhiên nghe thấy lời nói của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền