Chương 669: Đao Bổ Củi Này Không Phải Bình Thường (1)
"Nói vậy còn nghe được, tiểu tử, ta thấy ngươi rất lạ mặt, ngươi vào trấn chúng ta tìm người ư?”
Lão hán cũng không phải loại người chiếm lý là không chịu bỏ qua cho người khác, thấy bộ dạng tiểu tử này tuấn tú lịch sự, có phong phạm năm đó của lão nên không còn giận dữ nữa.
"
Đúng là tìm người!
" Đoạn Chính Hậu thở sâu một hơi rồi gật gật đầu.
"
Vậy ngươi muốn tìm ai? Trong tiểu trấn này, ai ta cũng quen!
" Lão hán cũng không kỳ quái khi biết đối phương tới đây tìm người.
Trước kia, thôn quá nghèo, quanh năm suốt tháng cũng không thấy có người xa lạ đến.
Hiện giờ sau khi thôn trở thành tiểu trấn giàu có nhất La Dương huyện, lại thường xuyên có một ít thân thích từ xa thật xa lại đây thăm hỏi.
Lão hán thấy việc này nhiều rồi, chẳng còn kinh ngạc nữa.
"
Ta muốn tìm người tên là Tống Lại Tử!
"
Bên cạnh con đường xi măng nhỏ bằng phẳng chỉnh tề là mương nước đang róc rách chảy, phát ra âm sắc mỹ diệu động lòng người.
Đoạn Chính Hậu an tĩnh đi phía sau lão hán có làn da ngăm đen, ánh mắt hắn ta không khỏi thưởng thức cảnh sắc điền viên và sự yên lặng của hoàn cảnh chung quanh. Luôn để người ta bất giác cảm nhận được một loại cảm giác an nhàn, thoải mái.
"
Tiểu tử, quan hệ giữa ngươi và Tống Lại Tử là gì?
" Lão hán có làn da ngăm đen gánh hai bó củi trên vai, mở miệng hỏi.
"
Là bằng hữu quen biết trên huyện thành! Lão nhân gia, ngươi gánh củi nặng như vậy có mệt hay không? Nếu không để ta gánh về giúp ngươi?”
Đoạn Chính Hậu đưa mắt nhìn hai bó củi trên vai lão hán, vừa nhìn đã biết hai bó củi này khá nặng rồi, thật khó để tưởng tượng một lão nhân gầy như thế lại có thể gánh được nó.
"Không cần, ngươi đừng nhìn ta lớn tuổi, nhưng ta gánh hai bó củi này chỉ như chơi trò chơi thôi! Hơn nữa ngươi là bằng hữu của Tống Lại Tử, lại ăn mặc sạch sẽ như vậy, vừa nhìn đã biết là người không phú thì quý rồi, ta đâu thể cho ngươi gánh củi thay ta?” Lão hán nở nụ cười giản dị thật thà.
Đoạn Chính Hậu cũng không hoài nghi lời lão hán nói.
Bởi vì từ đầu đến cuối hô hấp của lão hán vẫn đều đều, vẻ mặt cũng rất nhẹ nhàng, hắn ta suy đoán chắc lão đã quen với công việc này rồi.
Xem ra lão hán trước mắt này cũng không dễ dàng.
Một người đã gần tám mươi rồi, còn phải dốc sức vì cuộc sống hàng ngày.
"
Không sao đâu, ta có thể gánh được mấy bó củi này!
"
Đoạn Chính Hậu cắm quạt xếp vào thắt lưng của mình, sau đó hắn ta cười rồi đưa tay chuyển trọng trách trên vai lão hán, thoải mái đặt ở trên vai mình.
"
Nhìn không ra nha. Nhìn ngươi da thịt mềm mại như vậy, thế mà vẫn gánh nổi mấy bó củi này!
" Lão hán có chút ngoài ý muốn.
"
Đâu đáng là gì!
" Đoạn Chính Hậu cười nói: "
Vẫn chưa biết nên xưng hô lão nhân gia như thế nào?"
"Ta ư? Ta họ Chu!
" Chu lão hán cười, trong mắt lóe ra quang mang trí tuệ: "
Tiểu tử xưng hô như thế nào?"
"Lão nhân gia, ta họ Đoạn, ngươi cứ gọi ta là Đoạn Chính Hậu!
" Đoạn Chính Hậu cất giọng thoải mái nói.
"
Tên rất hay, còn không biết Đoạn công tử đã có hôn phối hay chưa?
" Ánh mắt Chu lão hán lóe sáng.
Đoạn Chính Hậu vừa thấy ánh mắt Chu lão hán kia loé sáng, đã ngầm hiểu suy nghĩ của lão rồi,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền