Chương 674: Người Trong Trấn Các Ngươi Thật Bình Dị, Gần Gũi (1)
"Vương đại ca, có thể đưa ta tới gặp vị trấn trưởng kia không?"
Đoạn Chính Hậu thở sâu một hơi. Sau khi hắn ta đặt mấy bó củi xuống đất thì chắp tay kính nhờ.
"Ngươi muốn gặp trấn trưởng của chúng ta? Không phải ngươi muốn đi tìm Tống đội trưởng sao?"
Vương Thạch có chút khó hiểu.
"Dù gì đây cũng là lần đầu tiên ta đến Ca Lạp trấn, cũng nên bái kiến trấn trưởng một chút!"
Đoạn Chính Hậu vội vàng giải thích.
"Vậy sao? Cũng được, nhưng nhà trấn trưởng của chúng ta có chút xa, ta thấy chúng ta nên mang mấy bó củi tới nhà lão căn thúc rồi lại qua nhà trấn trưởng!"
Vương Thạch cũng không nghĩ nhiều, hắn liếc mắt nhìn hai bó củi trên mặt đất một cái, rồi đề nghị.
"Không thành vấn đề!"
Tuy giờ phút này Đoạn Chính Hậu rất muốn qua bái phỏng vị trấn trưởng kia một chút, nhưng hắn ta chỉ có thể làm theo lời Vương Thạch nói.
Sau đó, Vương Thạch dẫn Đoạn Chính Hậu vào tiểu trấn.
Lúc đi ngang qua cây hoè, Đoạn Chính Hậu chỉ nhìn thoáng qua nhưng chưa hề nói gì.
Dù sao hắn ta vừa gặp một con cóc Nguyên Anh đại viên mãn, hiện giờ gặp thêm một cây hoè Hóa Thần kỳ cũng chẳng lạ lùng gì.
Trên đường hai người còn gặp một lão bà bà đang gánh hai gánh rau, Vương Thạch tỏ ra rất thân quen chào hỏi với lão bà bà, xem bộ dáng của hắn dường như lão bà bà này và Vương Thạch còn có chút quan hệ thân thích.
Trong lòng Đoạn Chính Hậu nhẹ nhàng thở ra.
Nguy hiểm thật, lão bà bà này không có Huyền Thiên Linh Bảo.
Nhưng tới lúc Vương Thạch chào tạm biệt lão bà bà, bỗng nhiên ánh mắt Đoạn Chính Hậu thoáng nhìn qua cây liêm đao ở dưới quang gánh của lão bà bà nọ.
Hồi nãy cây liêm đao này bị rau xanh che lấp, tới khi lão bà bà gánh rau lên, rung rung một chút, vừa vặn khiến cây liêm đao đó thò ra khỏi đám rau xanh.
Vừa thấy cây liêm đao kia, khóe miệng Đoạn Chính Hậu không nhịn được co rúm lại vài cái.
Có lẽ, trong tiểu trấn này thật sự tồn tại trên trăm kiện Huyền Thiên Linh Bảo...
Vương Thạch cũng không biết Đoạn Chính Hậu đang nghĩ cái gì.
Dọc theo đường đi, hai người bọn họ chưa hề nói chuyện cho nên rất nhanh đã đến trước cổng của một toà nhà khá lớn.
Tấm biển bên trên tòa nhà này viết hai chữ "Chu phủ".
Vừa thấy tòa nhà lớn như vậy, phản ứng đầu tiên của Đoạn Chính Hậu chính là vị chu lão bá kia là hạ nhân của Chu phủ này, chuyên môn làm việc cho Chu phủ.
"Tới rồi, đây là nhà lão căn thúc!"
Vương Thạch cười nói.
"Vương đại ca, ngươi nói vị Chu lão bá kia ở nơi này?"
Đoạn Chính Hậu giật mình.
"Đúng vậy, lão căn thúc là người giàu có nhất tiểu trấn chúng ta, ngay cả Tống đội trưởng cũng không so sánh được!"
Vương Thạch cười trả lời.
Nghe những lời này, Đoạn Chính Hậu đã ngây ra như phỗng.
Trong đầu hắn ta không khỏi nhớ lại bộ dáng Chu lão hán kia, thân mình gầy guộc, mặc quần áo cũ, lúc mặt trời đã tắt còn đi gánh hai bó củi to lớn gấp đôi người lão.
Nhưng người như vậy lại là người giàu có nhất tiểu trấn người ta.
"Làm sao vậy? Có phải rất kinh ngạc hay không?"
Dường như trung niên tráng hán đã đoán được suy nghĩ của Đoạn Chính Hậu, hắn cười nói.
"Có một ít!"
Đoạn Chính Hậu cười khổ gật đầu.
"Kỳ thật chuyện này không tính là gì trong trấn chúng ta! Trấn chúng ta mới giàu có không lâu, rất nhiều người vẫn chưa thay đổi được
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền