Chương 709: Tiểu Muội Muội Bị Tức Chạy (1)
"Ta còn tưởng là quan lớn nào đó, hoá ra chỉ là tri phủ chính tứ phẩm, còn không cao bằng chức quan của phụ thân ta đâu!"
Tiểu nam hài kia cười nhạo một tiếng.
"Vậy phụ thân ngươi có chức quan gì?"
Đường Tiểu Ngọc ôm hai tay trước ngực nói.
"Phụ thân ta cũng không có gì, chỉ là một người dạy Thái tôn đọc sách, không được uy phong bằng phụ thân ngươi!"
Tiểu nam hài khoát tay, bộ dáng thật khiêm tốn.
Đường Tiểu Ngọc ngây ngẩn.
Nàng ta vốn là tiểu thư nhà quan, từ nhỏ mưa dầm thấm đất, tự nhiên cũng được nghe một ít chuyện triều đình, Thái tôn là đời Đế hoàng tiếp theo người được dạy Thái tôn không phải là tòng nhất phẩm …
"Ngươi gạt người!"
Khuôn mặt Đường Tiểu Ngọc đầy vẻ không tin, nàng ta không tin phụ thân của nam hài bình thường trước mặt lại là một nhân vật lớn như vậy.
"Ta cần gì phải gạt ngươi? Đây đâu phải chuyện gì đáng giá để khoe khoang!"
Tiểu nam hài khí độ không tồi kia nhún nhún vai:
"Hơn nữa ta lại nói cho ngươi nghe thêm một chuyện, ở nơi này có không ít thúc thúc, bá bá có chức quan cao hơn phụ thân ngươi nhiều!"
Tiểu nam hài quay đầu đưa mắt nhìn về đám đồng bạn.
"Đại bá ta là Thái thường tự khanh tam phẩm."
"Tiểu thúc ta là Công bộ thị lang tòng nhị phẩm!"
"Cô phụ của ta cũng là chính nhị phẩm..."
Đột nhiên âm thanh liên tiếp truyền ra từ đám hài tử kia.
Những âm thanh này đều đang nói về chức quan của một vị thân thích nào đó nhà bọn họ.
Hơn nữa tất cả chức quan đó đều cao hơn phụ thân Đường Tiểu Ngọc.
Sắc mặt Đường Tiểu Ngọc đột nhiên có chút trắng bệch.
Nàng ta bị doạ rồi.
Bởi vì chức quan trong miệng những người này đều cao hơn chức quan của phụ thân nàng ta, khi phụ thân nàng ta thấy bọn họ cũng phải hành lễ, chắp tay thi lễ.
"Phụ thân ta là trấn trưởng!"
Đột nhiên một âm thanh non nớt dễ nghe truyền đến.
Chỉ thấy Tiểu Hỉ Bảo giơ bàn tay nhỏ bé lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vui sướng, nàng ta còn cho rằng đang so sánh cái gì đó vui lắm.
"Nhưng phụ thân ta là mấy phẩm nhỉ?"
Tiểu Hỉ Bảo đặt ngón tay nhỏ bé lên khóe môi, rất đáng yêu nhăn hàng chân mày xinh xắn, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó lớn lắm vậy.
Đường Tiểu Ngọc trực tiếp không nhìn Tiểu Hỉ Bảo ngây ngốc đó, một trấn trưởng nho nhỏ cũng dám nói ra, không sợ người ta cười đến rụng răng ư?
Thế nhưng đám hài tử chung quanh lại ồn ào lên.
"Trấn trưởng bá bá là quan lớn nhất, phụ thân ta cũng phải nghe trấn trưởng bá bá!"
"Đúng vậy, thúc thúc bá bá của ta cũng vậy!"
"Phụ thân của ta là quan lớn nhất!"
Tiểu Hỉ Bảo vênh vênh mặt, vui mừng nói.
Trấn trưởng mà là quan lớn nhất?
Lúc sau Đường Tiểu Ngọc mới phản ứng lại được.
Thiếu chút nữa đã bị đám nhà quê này hù doạ rồi.
Những người này ăn mặc lôi tha lôi thôi, thoạt nhìn chẳng giàu có chút nào, thúc thúc bá bá bọn họ làm sao có thể là quan to trong triều đình được?
Chỉ sợ những người này cũng không biết nhất phẩm, nhị phẩm là cái gì.
"Các ngươi là một đám lừa đảo, ta đã nói rồi mà, thân nhân của đám nhà quê các ngươi sao có thể là quan lớn được? Ta thấy các ngươi đang nói dối, chờ ta đến nha môn gọi người tới bắt các ngươi!"
Đường Tiểu Ngọc hừ lạnh một tiếng, lập tức vênh váo tự đắc nói.
"Có thể nha, ngươi có gan thì cứ đi, xem nha môn tới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền