Chương 721: Đạo Đế Hoàng (1)
Thế nhưng điều khiến Đường Thanh Sơn có chút ngoài ý muốn chính là, lần này kết quả khảo hạch của hắn chỉ đứng thứ mười tám, không lọt được vào mười vị trí đứng đầu.
Xem ra dù người khác không biết chuyện Ngô Thánh Nhân tọa trấn thư viện Bất Phàm, nhưng vẫn có không ít tài tuấn với học thức không thấp tới tham gia khảo hạch vào thư viện.
Trong lòng Đường Thanh Sơn có chút tiếc hận.
Vốn dĩ hắn đã nghĩ mình có khả năng lọt vào một trong ba vị trí đầu, như vậy mới có thể hấp dẫn sự chú ý của vị Ngô Thánh Nhân kia, bây giờ xem ra hắn đành phải cố gắng trong thư viện thôi.
Bỗng nhiên Đường Thanh Sơn thoáng nhìn qua một tiểu nam hài ước chừng bảy tám tuổi đang đứng bên cạnh mình, tiểu nam hài ấy đang ôm bốn thanh đao trong lòng, đối phương cũng đang đứng nhìn bảng danh sách.
"Ngươi cũng tham gia khảo hạch chiêu sinh của thư viện?"
Đường Thanh Sơn có chút nghi hoặc, dù sao đối phương vẫn còn quá nhỏ tuổi.
"Ta không có, ta chỉ tới xem giùm người ta thôi!"
Tiểu nam hài kia lắc đầu, trong lòng tiểu nam hài ấy vẫn có chút khẩn trương khi đối mặt với Đường Thanh Sơn.
Bởi vì hắn cảm thấy cả người đối phương tản ra một cỗ khí chất tự tin, mà đây lại là thứ hắn không có.
"Hóa ra là như vậy, thật vui khi quen biết ngươi, ta còn có một số việc cần phải rời đi trước!"
Đường Thanh Sơn gật gật đầu, hắn nghĩ mình phải trở về nói kết quả cho tổ mẫu, bởi vậy hắn từ từ rời đi.
Sau khi nhìn theo bóng dáng Đường Thanh Sơn một lát, tiểu nam hài ôm bốn thanh trường đao lại xoay người đi về phía tiêu cục.
Tại kinh thành của Đại Ngụy vương triều.
Vĩnh Văn Đế Tào Hoài Tín chắp hai tay, bước vào trong thư phòng.
Giờ phút này, bên trong thư phòng có một thiếu niên mi thanh mục tú ngồi đằng sau án thư. Thiếu niên này cầm bút lông trong tay, tỏ ra hết sức chuyên chú, dường như đang vẽ một thứ gì đó.
Vĩnh Văn Đế liếc mắt nhìn lão Thái giám bên cạnh một cái, bày ra thủ thế chớ có lên tiếng, lão Thái giám mím chặt miệng, mỉm cười gật gật đầu.
Lúc này khi Vĩnh Văn Đế đi lên phía trước vài bước, hắn mới thấy rõ thiếu niên kia đang vẽ cái gì.
Chỉ thấy trên tờ giấy Tuyên Thành đang vẽ một tiểu cô nương bộ dáng cực kỳ đáng yêu.
Tiểu cô nương ấy ngồi trên mình một con cóc, bộ dáng con cóc kia vô cùng xấu xí, nhưng điều quan trọng hơn cả chính là, con cóc ấy chỉ có ba chân.
Lão Thái giám đang đứng bên cạnh cũng có chút kinh ngạc.
Dù sao chẳng mấy khi bắt gặp một con cóc to lớn như vậy.
Mà thiếu niên vẽ tranh cũng không chú ý tới đã có hai người tiến vào thư phòng, hắn vẫn hết sức chuyên chú vẽ tranh như trước.
Thiếu niên này lại không phải người khác, đúng là Tào Lệ, nhũ danh Tào Tiểu Lệ.
Sau khi vẽ xong xuôi cảnh sắc xung quanh, lúc này Tào Tiểu Lệ mới hài lòng thu bút, nhất là khi hắn nhìn tiểu cô nương đáng yêu trên bức tranh kia, miệng hắn dần dần hiện lên một nụ cười.
"Vẽ không tồi!"
Bỗng nhiên một âm thanh uy nghiêm lại mang theo chút hiền lành truyền đến.
Thân mình Tào Tiểu Lệ run lên, hắn giật mình đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy Vĩnh Văn Đế đang đứng bên cạnh nhìn hắn vẽ, khuôn mặt Tào Tiểu Lệ lập tức trở nên bối rối.
Hắn lập tức muốn cất bức họa đi, nhưng lại cảm thấy dường như làm vậy không tốt lắm, đành phải vội vàng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền