Chương 727: Tiểu Ngọc Muội Muội
"Ta không thèm nghe ngươi nói nữa, ta phải về nhà!"
Đường Tiểu Ngọc có chút tức giận xoay người, đang chuẩn bị rời đi.
"Tiểu Ngọc muội muội, ta đưa ngươi về nhà nhé, có muốn hay không? Tiểu Thanh Oa chạy cực kỳ nhanh đó!"
Tiểu Hỉ Bảo hô to ở đằng sau.
"Ta không..." Bỗng nhiên Đường Tiểu Ngọc dừng chân lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn có chút rối rắm chần chờ.
Được rồi. Kỳ thật trong lòng nàng ta cực kỳ muốn cưỡi lên con cóc kia một chút.
"Tiểu Ngọc muội muội, đi lên nào!"
Đột nhiên con cóc nhảy qua một bên, Tiểu Hỉ Bảo tươi cười vẫy vẫy tay.
Đường Tiểu Ngọc cắn răng.
Dù sao ngồi một chút cũng chẳng sao.
"Được rồi!" Đường Tiểu Ngọc đi tới bên cạnh con cóc.
Nhìn con cóc có hình thể khổng lồ này, Đường Tiểu Ngọc không nhịn được khẽ nuốt một ngụm nước miếng. Mấy lần trước nàng ta đều nhìn nó từ phía xa, mà lần này lại nhìn gần tới vậy, mơ hồ lại có một loại cảm giác áp bách mãnh liệt.
"Đi lên nha!"
Tiểu Hỉ Bảo lại vẫy vẫy tay.
Đường Tiểu Ngọc thở sâu, cố lấy dũng khí, vươn tay leo lên trên lưng con cóc, lưng của con cóc này không hề nhẵn nhụi, thậm chí còn có chút thô ráp.
Nhưng ngay khi Đường Tiểu Ngọc bò tới đỉnh đầu con cóc, rồi từ cao nhìn xuống mặt đất, trong lòng nàng ta vẫn không nhịn được có chút kích động nho nhỏ.
"Tiểu Ngọc muội muội, nhà của ngươi ở đâu?"
Tiểu Hỉ Bảo hỏi.
Vốn dĩ Đường Tiểu Ngọc đang muốn nói đừng gọi nàng ta là Tiểu Ngọc muội muội nữa, nhưng nghĩ lại giờ phút này, nàng ta đang ngồi trên con cóc của đối phương, cứ để cho đối phương gọi vài câu cũng chẳng sao.
"Cứ đi thẳng theo con đường này là tới nhà ta!"
Đường Tiểu Ngọc cẩn thận nâng ngón tay chỉ về phía trước.
"Vậy Tiểu Ngọc muội muội ngồi vững nha, Tiểu Thanh Oa chúng ta đi!"
Sau khi Tiểu Hỉ Bảo nói "Đi" một tiếng, con cóc bỗng dưng nhảy lên cao cao.
"Á!" Trái tim Đường Tiểu Ngọc cũng nhảy lên cao theo nó, nàng ta lập tức nhắm hai mắt lại, đôi tay gắt gao ôm lấy sau lưng con cóc, cái đầu nhỏ nhắn cũng kề sát sau lưng.
"Đừng sợ, Tiểu Thanh Oa di chuyển rất an toàn!"
Bỗng nhiên bên tai truyền đến một âm thanh non nớt.
Đường Tiểu Ngọc từ từ mở mắt ra, chỉ thấy Tiểu Hỉ Bảo đang ngồi xếp bằng trên đầu con cóc, tò mò nhìn nàng ta.
Đường Tiểu Ngọc trợn tròn mắt.
Nha đầu ngốc này không sợ ngã xuống sao?
"Ngươi không sợ ngã xuống sao?"
Đường Tiểu Ngọc sợ Tiểu Hỉ Bảo nghe không thấy, còn hô thật lớn.
"Sẽ không nha!"
Tiểu Hỉ Bảo chớp chớp đôi mắt to.
Thấy Tiểu Hỉ Bảo không sợ, trong lòng Đường Tiểu Ngọc cũng không còn run sợ như hồi nãy nữa.
Nhưng nàng ta vẫn không dám buông tay.
Bởi vì nàng ta cảm giác chỉ cần nàng ta buông lỏng tay một cái, cả người sẽ bị con cóc này ném bay đi.
"Tiểu Ngọc muội muội, ngươi có muốn nhìn thứ gì đó thật đẹp không?"
Tiểu Hỉ Bảo thần bí nói.
"Thứ gì đó đẹp ư?"
Không đợi Đường Tiểu Ngọc phản ứng lại, Tiểu Hỉ Bảo bỗng nhiên ra lệnh:
"Tiểu Thanh Oa, nhảy cao cao!"
Dường như con cóc nghe hiểu mệnh lệnh này, bởi vậy nó lập tức dùng sức nhảy mạnh lên trời cao.
"A!" Đường Tiểu Ngọc không khỏi kêu to một tiếng, hai tay gắt gao ôm con cóc.
Thế nhưng ngay sau đó, Đường Tiểu Ngọc trực tiếp ngây dại.
Giờ phút này, các nàng đang ở trên bầu trời, tựa như chim nhỏ bay lên không trung, ở trên cao cao nhìn xuống hết thảy mặt đất, mà đồng ruộng, sông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền