Chương 741: Tiểu Ca Ca, Là Ngươi Gọi Ta Ư? (2)
"Bé hồ lô, bé hồ lô, một sợi dây leo treo bảy đóa hoa..."
Bỗng nhiên một giọng hát dễ nghe êm tai truyền đến. (Lời bài hát của bé hồ lô trong phim Hồ Lô Biến)
Lăng Hà Biên quay đầu nhìn lại theo bản năng.
Chỉ thấy một con cóc rất lớn đang hăng hái nhảy qua bên này.
Mà tiếng ca dễ nghe kia được truyền tới từ bên đó.
Lăng Hà Biên lui qua một bên, để con cóc nọ nhảy qua người hắn.
Bỗng nhiên hắn chú ý thấy trên người con cóc có hai bóng người, một người nằm lên lưng, còn một người ngồi trên lưng con cóc.
Khi cẩn thận nhìn rõ bộ dáng người nọ, dường như đáy lòng Lăng Hà Biên vừa ngưng lại.
"Tiểu muội muội."
Lăng Hà Biên không tự chủ được đã thốt ra.
Bỗng dưng con cóc kia ngừng lại ở phía trước.
Bỗng nhiên tiểu cô nương đang ngồi bên trên nghiêng đầu qua, nháy nháy đôi mắt sáng ngời hỏi:
"Tiểu ca ca, là ngươi gọi ta ư?"
Nhìn khuôn mặt đáng yêu nở nụ cười thật ấm áp kia, trái tim Lăng Hà Biên đập dồn dập như nai con chạy loạn, từng nhịp từng nhịp thình thịch, vẻ mặt hắn cũng có chút khẩn trương thận trọng.
Thậm chí vì quá mức khẩn trương, Lăng Hà Biên còn cảm thấy lỗ tai mình chợt nóng lên.
Thế nhưng hắn muốn đáp lại, mà không biết mình nên nói cái gì.
"Tiểu Hỉ Bảo, ngươi biết hắn?"
Đường Tiểu Ngọc đang nằm trên lưng con cóc, nghi hoặc nhìn về phía Lăng Hà Biên.
Lăng Hà Biên cũng hướng ánh mắt nhìn về phía Đường Tiểu Ngọc, hắn phát hiện tiểu cô nương ngồi cùng một chỗ với tiểu muội muội cũng có chút quen mắt, dường như hắn đã gặp nàng ta ở đâu rồi.
"Không biết!" Tiểu Hỉ Bảo lắc lắc đầu.
Lăng Hà Biên nghe vậy, đột nhiên trong lòng có chút mất mát.
Thế nhưng hắn nhớ lại lần trước khi hắn và tiểu muội muội gặp mặt, hắn vẫn là một tên khất cái vô cùng dơ bẩn. Lần này gặp lại, hắn đã khác hẳn rồi, tiểu muội muội sao có thể nhận ra hắn?
Nhưng như vậy cũng tốt.
Hiện giờ hắn không còn là tiểu khất cái nữa, hắn có thể quang minh chính đại quen tiểu muội muội.
"Ta tên là Lăng Hà Biên, vài ngày trước mới đến tiểu trấn, thật vui khi được làm quen với ngươi!"
Lăng Hà Biên thở sâu, cố lấy dũng khí, trong lòng có chút khẩn trương tự giới thiệu.
Vẻ mặt Đường Tiểu Ngọc đầy hoài nghi nhìn Lăng Hà Biên, trực giác nói cho nàng ta biết, người nọ đang cố ý tiếp cận Tiểu Hỉ Bảo.
Mà ngẫm lại cũng thấy có lý.
Phụ thân Tiểu Hỉ Bảo chẳng những là trấn trưởng Ca Lạp trấn, còn là viện trưởng thư viện Bất Phàm.
Lúc nương và tổ mẫu của nàng ta nghe nói gần đây nàng ta đều được Tiểu Hỉ Bảo đưa về nhà, không biết hai người đó đã vui tới mức nào.
“Mọi người trong tiểu trấn đều gọi ta là Tiểu Hỉ Bảo, ta cũng rất vui khi được làm quen với ngươi.
"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Hỉ Bảo cười hì hì, nhìn vô cùng đáng yêu. Thế nhưng bỗng nhiên nàng ấy nghiêng đầu nói: "
Tiểu ca ca, tại sao ta cứ có cảm giác dường như ta từng gặp ngươi?
"
Nghe nàng ấy nói như vậy, trong lòng Lăng Hà Biên đầy vui sướng.
Tiểu muội muội còn nhớ hắn.
Có lẽ do một chút tự tôn hoặc là tự ti nho nhỏ trong lòng ngăn cản, cho nên dù biết tiểu muội muội vẫn còn nhớ hắn, nhưng hắn lại không muốn cho tiểu muội muội biết trước đây hắn chính là tiểu khất cái vừa bẩn vừa thối kia.
"
Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt!
" Lăng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền