Chương 744: Tiểu Hỉ Bảo Cổ Quái Tinh Linh (2)
Giờ phút này, Tiểu Hỉ Bảo đang lén lút ăn vụng que cay. Đúng vậy chính là que cay, một món ăn mà sau khi vào tiểu trấn, nàng ta mới được biết.
Loại que cay này ăn cực kỳ cay, nhưng ăn nhiều sẽ nghiện.
Dường như Tiểu Hỉ Bảo đã phát hiện có người nhìn nàng ấy, nàng ấy lại lộ ra nụ cười đáng yêu với Đường Tiểu Ngọc, còn lén lút thò ra sợi que cay, tựa như đang nói, muốn một sợi hay không.
Đầu của Đường Tiểu Ngọc đầy hắc tuyến.
Chẳng lẽ tiên sinh không nhìn thấy ư?
Đường Tiểu Ngọc ngẩng đầu nhìn Tôn tiên sinh trên bục giảng.
Tôn tiên sinh đang rất nghiêm túc liếc mắt nhìn đám đệ tử đang làm bài một cái, rồi cúi đầu phê chữa cái gì đó.
Đường Tiểu Ngọc há hốc mồm.
Đúng là không nhìn thấy ư?
Đường Tiểu Ngọc lắc lắc đầu vài cái, sau đó vội vàng làm đề thi, nàng ta không thể bị tiểu nha đầu bên cạnh làm ảnh hưởng được.
"Xong rồi, bây giờ làm trang đề thi thứ ba!"
Đường Tiểu Ngọc vắt hết óc mới làm xong trang đề thi thứ hai, bây giờ nàng ta đang bắt đầu lật xem trang đề thi thứ ba. Trang thứ ba này còn khó hơn trang thứ hai.
Xem ra đề thi này, càng về sau càng khó.
"Bắt đầu trả lời đề!"
Khi Đường Tiểu Ngọc đặt bút xuống chuẩn bị viết, ánh mắt vẫn không nhịn được liếc qua bên cạnh một cái.
Lần này, Đường Tiểu Ngọc lập tức ngây ngốc.
Chỉ thấy hiện giờ, Tiểu Hỉ Bảo đang ngang nhiên nằm lên bàn ngủ, nước miếng còn nhỏ lên mặt bàn.
Lúc bình thường, nàng ấy cũng ngủ trên học đường. Được rồi, coi như nghe giảng không hiểu thì ngủ cũng được, nhưng hôm nay thì sao? Hôm nay là ngày kiểm tra đó.
Chẳng lẽ do đề thi quá khó?
Cho nên nha đầu kia bỏ qua luôn không thèm viết nữa?
Đường Tiểu Ngọc cảm thấy khả năng này khá cao.
Lúc bình thường, nha đầu kia luôn không chịu nghe giảng bài, thì lúc kiểm tra làm sao mà viết được?
Thế nhưng tiên sinh mặc kệ cho nha đầu kia nộp giấy trắng ư?
Đường Tiểu Ngọc lại ngẩng đầu nhìn lên bục giảng.
Giờ phút này, Tôn tiên sinh trên bục giảng cũng nhìn thấy nàng ta, bỗng nhiên hắn còn giơ dấu tay giữ im lặng.
Đường Tiểu Ngọc: "..."
Đây là ý gì?
Là bảo nàng ta đừng làm ồn ảnh hưởng tới người khác làm bài, hay là...
Thời gian qua thật sự mau.
Chẳng những Đường Tiểu Ngọc đã chuyên tâm làm xong trang đề thi thứ ba rồi, thậm chí nàng ta còn kiểm tra lại thêm một lần nữa, vẻ mặt có chút hài lòng. Nàng ta cảm thấy mình khá nắm chắc về kết quả kiểm tra học đường lần này.
Bỗng nhiên Đường Tiểu Ngọc phát hiện trong phòng học cũng có khá nhiều đệ tử không còn viết nữa, cũng có đệ tử nhàm chán vẽ thứ gì đó trên giấy Tuyên Thành.
Những người này cũng viết xong rồi?
Cũng tại hồi nãy nàng ta vẫn một mực vô cùng chăm chú làm đề thi, ngược lại không chú ý tới mấy người bên cạnh.
Nghĩ như vậy, Đường Tiểu Ngọc lại tò mò quay đầu, liếc mắt nhìn người bên cạnh một cái.
Chỉ thấy Tiểu Hỉ Bảo như vừa tỉnh ngủ vậy, thậm chí nàng ấy còn ngáp một cái.
Đường Tiểu Ngọc thấy thế, không biết vì sao trong lòng lại hơi bực bội.
Nàng ta cho rằng Tiểu Hỉ Bảo căn bản không đặt chuyện đánh cuộc giữa hai người vào trong lòng.
Dường như Tiểu Hỉ Bảo cảm nhận được có người đang nhìn mình, nàng ấy ngẩng đầu lên, lập tức lộ ra một nụ cười đáng yêu với Đường Tiểu Ngọc.
Thế nhưng Đường Tiểu Ngọc trực tiếp không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền