Chương 747: Cho Phụ Thân Ta Dạy Ngươi Nha (2)
"Ta chỉ miễn cưỡng xếp vào mười người, ngươi nhìn bên kia kìa. Không phải ngày hôm qua Vũ Hân đã nói nàng không làm được phần giải nghĩa đạo kinh ư? Thế mà nàng còn lọt vào năm người đứng đầu đấy!"
"Nào có nào có. Theo ta thấy, người lợi hại nhất vẫn là Tiểu Hỉ Bảo. Tiểu Hỉ Bảo mới đến học đường được vài ngày, thế mà lại dễ dàng đứng đầu lớp. Nói không chừng Tiểu Hỉ Bảo còn đứng đầu cả học đường đó!"
Nghe chung quanh truyền đến tiếng vui cười đùa giỡn, không biết vì sao hốc mắt Đường Tiểu Ngọc lại ươn ướt, nàng ta "bụp" một tiếng, đứng lên rồi ôm mặt chạy ra bên ngoài.
Trong phòng học lập tức an tĩnh lại.
"Đường Tiểu Ngọc này làm sao vậy?"
Rất nhiều người đều hướng vẻ mặt nghi hoặc, nhìn theo bóng dáng Đường Tiểu Ngọc vội vàng chạy đi. Bọn họ còn không biết rút cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Còn có thể làm sao chứ? Nàng kiểm tra bị đội sổ nên mất mặt đó!"
Tôn Tiểu Soái cười hì hì, hắn cầm lấy ba trang đề thi của mình, cất cao giọng nói:
"Các vị đồng hương, ta đã thành công thoát khỏi số phận bị đội sổ rồi!"
Trong lúc nhất thời, hắn lập tức nhận được một đống ánh mắt xem thường.
Mà giờ phút này, Tiểu Hỉ Bảo đang mở to mắt nhìn theo phương hướng Đường Tiểu Ngọc rời đi.
…
Đường Tiểu Ngọc vừa lau nước mắt, vừa nức nở chạy khỏi học đường.
Nàng ta rõ ràng là tiểu tài nữ của Bình Giang phủ.
Ba tuổi đã biết chữ, năm tuổi sẽ đối thơ, bảy tuổi thuộc lòng Tứ Thư Ngũ Kinh, tại sao lại có thành tích kiểm tra kém nhất học đường?
Trong lúc không chú ý tới, nàng ta đã chạy đến dưới tàng cây hòe.
Hai tay Đường Tiểu Ngọc lập tức ôm mặt, ngồi xổm xuống, nước mắt không tiếng động theo khe hở tuôn rơi. Cứ như vậy, nàng ta cúi đầu nức nở.
"Tiểu muội muội, đừng khóc!"
Bỗng nhiên, một âm thanh trong trẻo truyền đến.
Đường Tiểu Ngọc còn đang nức nở lại chậm rãi đưa mắt nhìn sang.
Chỉ thấy không biết từ khi nào Tiểu Hỉ Bảo đã đi tới trước mặt nàng ta, còn đưa cho nàng ta một chiếc khăn tay màu phấn hồng.
"Ta không cần ngươi lo!"
Hốc mắt Đường Tiểu Ngọc có chút sưng đỏ vì khóc, bỗng dưng lại nghiêng đầu qua một bên.
"Ngươi tới đây vì muốn cười nhạo ta có thành tích kém nhất lớp ư? Được, ta thừa nhận ngươi đã thắng cược rồi. Được rồi chứ? Về sau ngươi muốn gọi ta là gì cũng được, tùy ngươi!"
Tiểu Hỉ Bảo nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt to trong veo như nước:
"Đánh cuộc gì cơ?"
"Ngươi đừng giả vờ nữa. Ngươi tưởng rằng ngươi đứng đầu lớp thì ghê gớm lắm sao? Ta nói cho ngươi nghe, sớm hay muộn Đường Tiểu Ngọc ta cũng sẽ vượt qua ngươi!"
Hốc mắt vẫn còn đỏ và sưng của Đường Tiểu Ngọc hướng ánh nhìn giận dữ về phía Tiểu Hỉ Bảo.
"Ta không cảm thấy đứng đầu là rất giỏi đâu. Phụ thân ta nói rồi thành tích không phải tiêu chuẩn để đánh giá nhân phẩm của một con người!"
Hai mắt Tiểu Hỉ Bảo sáng lấp lánh, nàng ấy nói thật rõ ràng.
"Ngươi đứng đầu tiên mà, đương nhiên ngươi sẽ nghĩ như vậy!"
Đường Tiểu Ngọc không phục nói.
"Vậy tiểu muội muội à, ngươi cũng muốn đứng đầu ư?"
Tiểu Hỉ Bảo hiếu kỳ nói.
"Đúng thì thế nào?"
Đường Tiểu Ngọc phản bác.
"Ta có thể bảo phụ thân ta dạy ngươi nha!"
Tiểu Hỉ Bảo vui vẻ nói.
"Bảo phụ thân ngươi dạy ta?"
Đường Tiểu Ngọc trợn tròn mắt.
"Đúng vậy, phụ thân ta cực kỳ lợi hại đó. Phụ thân ta đã dạy ta và ca ca
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền