Chương 749: Thuận Phong (2)
So sánh với Chu Minh Châu một lòng muốn kiếm chút tiền nhỏ kia, Tống Lại Tử lại không phải người có khát vọng lớn lao, trước kia hắn một mực cố gắng như vậy chỉ vì cưới lão bà thôi.
Hiện giờ Tống Lại Tử đã nắm trong tay gia tài bạc triệu, nhi tử, nữ tế lại là đại quan trên kinh thành. Kể cả khi không làm gì nữa, gia tài nhà Tống Lại Tử cũng đủ để ăn mấy đời.
"Trấn trưởng, ngươi có chỗ không biết. Đúng là hiện giờ trong tay ta có chút tiền, nhưng dưới tay lại có một đám huynh đệ cần chăm lo. Ngươi không biết đâu, hiện giờ huynh đệ trong tiêu cục đã càng ngày càng nhiều. Tuy rằng việc làm ăn của tiêu cục cũng không tệ lắm, nhưng chỉ miễn cưỡng đủ cho già trẻ lớn bé nhà đám huynh đệ ta không phải chịu đói mà thôi!"
Tống Lại Tử thở dài.
Bộ Phàm gật gật đầu.
Tuy thái độ làm người của Tống Lại Tử không đáng tin cậy, nhưng vẫn biết giảng nghĩa khí.
"Đúng rồi, trấn trưởng, ngươi có biết lúc nào lão gia tử nhà ta trở về không?"
Tống Lại Tử đột nhiên hỏi.
"Ngươi nhớ ông ta ư?"
Bộ Phàm cười cười, nhìn không ra Tống Lại Tử rất có tình cảm với lão khất cái.
"Nào có, chỉ là tiểu khuê nữ nhà ta nói đã lâu lắm rồi nàng không được nghe lão gia tử kể chuyện!"
Tống Lại Tử ngượng ngùng gãi gãi đầu.
Dĩ nhiên là Bộ Phàm nhìn ra Tống Lại Tử này đang ngại ngùng, đành phải lôi khuê nữ ra viện cớ.
Nhưng hắn cũng không vạch trần đối phương.
"Kỳ thật ta cũng không rõ khi nào Hồng tiên sinh trở về, nhưng chắc khi ông ta làm xong chuyện sẽ trở lại ngay!"
Bộ Phàm cũng không biết Thuần Dương cung ở nơi nào, càng không biết nơi đó có xa Đại Ngụy nhiều không.
"Vậy ư?" Sắc mặt Tống Lại Tử có chút thất vọng.
Từ khi lão khất cái đi rồi, ban đêm không còn ai ngồi trong nhã đình uống rượu cãi cọ với hắn nữa.
"Quên đi, lão gia tử là người có bản lĩnh lớn, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!"
Rất nhanh Tống Lại Tử đã ném chuyện về lão khất cái ra sau đầu, rồi uống rượu cùng Bộ Phàm.
Chờ đến khi Tống Lại Tử rời đi, đã bước sang buổi chiều.
Trong lúc Bộ Phàm đang cân nhắc tối nay sẽ ăn món gì thì Tiểu Hỉ Bảo đã tan học trở về nhà, trên tay nàng ấy còn cầm đề thi, vui vẻ phấn chấn đi tới trước mặt hắn, kể cho hắn nghe chuyện mình đứng đầu lần kiểm tra này.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Hỉ Bảo tràn đầy vui sướng, tuy trong lòng Bộ Phàm cũng không ngoài ý muốn, nhưng là phụ thân hắn cảm thấy mình nên khích lệ nữ nhi một chút:
"Không tồi, đã đứng đầu kỳ kiểm tra. Vậy tối nay ngươi muốn ăn gì, phụ thân làm cho ngươi!"
Tiểu Hỉ Bảo vui vẻ giơ bàn tay nhỏ bé lên:
"Ta phải ăn chân gà chiên!"
"Được!" Bộ Phàm cười sờ sờ đầu Tiểu Hỉ Bảo.
"Đúng rồi, phụ thân, tiểu muội muội kiểm tra không tốt, nàng khóc rồi!"
Thời gian còn sớm, cho nên Tiểu Hỉ Bảo tiếp tục kể cho hắn nghe mấy chuyện trên học đường.
"Ta lập tức đi an ủi nàng. Phụ thân thường nói, gặp chuyện bất bình rống một tiếng oa, nên ra tay thì ra tay oa..."
Tiểu Hỉ Bảo rất có tư thế quét ngang tay một cái, bày ra bộ dáng tiểu lục lâm hảo hán.
Bộ Phàm nhẹ nhàng "Khụ" một tiếng.
Hắn biết tiểu muội muội trong miệng Tiểu Hỉ Bảo là ai:
"Ừm, làm không tồi, là đồng học, nên giúp đỡ lẫn nhau!"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Hỉ Bảo lập tức tràn đầy tươi cười
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền