ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Boss Tân Thủ Thôn

Chương 744. Lăng Lão Tổ

Chương 752: Lăng Lão Tổ

"Cảnh cáo ta cái gì?"

Lăng Hà Biên theo bản năng hỏi lại một câu.

Thế nhưng lúc hắn nhìn một hồi xung quanh lại căn bản không tìm thấy một người nào cả, cả người hắn bắt đầu run rẩy.

"Là ai đang nói chuyện?"

Lăng Hà Biên cất giọng khẩn trương, ánh mắt vẫn nhìn chung quanh.

"Đừng tìm nữa, ta ở ngay cổ của ngươi!"

Giọng nói già nua kia lại truyền đến, lần này Lăng Hà Biên nghe thấy rất rõ ràng, đúng là âm thanh nọ truyền ra từ lệnh bài trên cổ hắn.

Lăng Hà Biên vội vàng lấy miếng lệnh bài trên cổ mình xuống, có ý định muốn vứt bỏ nó đi, nhưng nghĩ đến lệnh bài này vẫn luôn làm bạn bên cạnh hắn từ nhỏ đến lớn, gia gia cũng từng nói lệnh bài này rất quan trọng với hắn. Nghĩ tới đây, hắn lại ngừng tay lại rồi dò hỏi:

"Ngươi là một miếng lệnh bài, làm sao có thể nói chuyện?"

Lăng Hà Biên áp chế nỗi hoảng sợ trong lòng, cố an ủi chính mình đừng sợ hãi.

"Đừng sợ, nếu tính toán kỹ càng, ngươi còn phải gọi ta một tiếng lão tổ tông đó!"

Giọng nói già nua kia nhẹ giọng trấn an.

"Lão tổ tông? Lão tổ tông gì chứ?"

Lăng Hà Biên có chút hoang mang.

"Oa nhi này, sao ngươi lại ngốc như vậy? Chẳng được di truyền một chút thông minh tài trí nào của ta hết. Nói trắng ra ta chính là lão tổ tông của ngươi. Còn ngươi là tôn tử không biết bao nhiêu đời của ta, đã hiểu chưa?"

Giọng nói già nua kia tức giận nói.

Thế nhưng Lăng Hà Biên vẫn hỏi một câu thật ngốc nghếch:

"Người thật sự là lão tổ tông của ta?"

"Ta lừa tiểu tử ngốc ngươi làm gì? Có phải ngươi họ Lăng không?"

Giọng nói già nua kia hỏi.

"Đúng!" Lăng Hà Biên gật đầu.

"Vậy đúng rồi!"

Giọng nói già nua kia nói:

"Ta cũng họ Lăng!"

Lăng Hà Biên im lặng không nói.

Hắn không rõ ràng lắm mình có nên tin tưởng giọng nói này hay không.

"Nếu người là lão tổ tông của ta, vậy ta hỏi người, vì sao người lại vứt bỏ ta?"

Giờ phút này Lăng Hà Biên không còn hoảng sợ như hồi nãy nữa, ngược lại hắn bắt đầu lớn tiếng chất vấn.

Từ khi hắn bắt đầu có nhận thức đã phải lên đường hành khất với gia gia, mỗi ngày đều là ăn bữa nay lo bữa mai, vậy mà lúc này lại có người nói người ta là lão tổ tông của hắn. Hắn chỉ muốn hỏi một câu thôi, rút cuộc là tại vì sao lại vứt bỏ hắn?

"Ai, tiểu tử ngốc. Ta cũng giống ngươi thôi, mãi cho đến khi ngươi tới tiểu trấn này, ta mới thức tỉnh lại từ trong giấc ngủ say. Bởi vậy, ta một mực không biết những chuyện xảy ra lúc trước. Nói cách khác, ta cũng không biết vì sao phụ mẫu ngươi lại vứt bỏ ngươi.” Có vẻ giọng nói già nua kia cũng biết chuyện của Lăng Hà Biên nên cất giọng có chút vô tội nói.

"

Nhưng ta đoán bọn họ có nguyên nhân bất đắc dĩ nào đó, bằng không bọn họ sẽ không giao lệnh bài cho ngươi! Chỉ sợ ngươi còn không hiểu được giá trị của lệnh bài này. Người có được lệnh bài này cũng tương đương với gia chủ của Lăng gia!

"

Lăng Hà Biên không hiểu bọn họ có chuyện gì bất đắc dĩ, cũng không biết giá trị của lệnh bài này.

Hắn chỉ biết mình là một hài tử bị người thân vứt bỏ.

Nếu không phải năm đó hắn được gia gia thu dưỡng, chỉ sợ đã sớm chết ở bờ sông rồi.

"

Tiểu tử ngốc, ngươi có muốn biết vì sao con cóc vừa rồi lại dừng lại trước mặt ngươi hay không?

" Giọng nói già nua kia muốn lảng tránh.

"

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip